Có lẽ Trần Thời Dữ là người đàn ông đầu tiên cô gặp có thể tự tin nói rằng mình không có tiền như thế này.
Bấy giờ, ấy vậy mà Từ Thanh Đào lại tìm không ra lý do để phản bác.
Hẳn là nam phục vụ cũng chưa từng ngờ đến kết cục này.
Ánh mắt anh chàng phục vụ dời từ Trần Thời Dữ qua Từ Thanh Đào.
Cô giáo Tiểu Đào nghĩ thầm, anh cảm thấy nhìn em giống người có tiền lắm à:)
Cô xuống lầu vội vã như vậy, ngoài lấy quần áo và chiếc đồng hồ đeo tay…
Thì điện thoại vẫn còn sạc trong phòng ngủ kia kìa. Lúc xuống lầu cô đâu biết cô sẽ cùng Trần Thời Dữ ra ngoài ăn khuya đâu!
Váy dệt kim màu trắng gạo là loại hơi mỏng, ôm trọn lấy cơ thể cô.
Chỉ liếc mắt nhìn qua là thấy không sót gì, nghĩ cũng biết túi đựng tiền không được thiết kế và có mặt trên chiếc váy xinh đẹp này.
Thoáng chốc, hiện trường rơi vào trạng thái trầm mặc không thôi.
Phục vụ nhanh chóng nhận ra Từ Thanh Đào không mang tiền theo thật.
Là một nhân viên phục vụ từng tiếp xúc với nhiều nhóm người khác nhau, là một người tinh mắt và nhạy bén, anh chàng phục vụ đã hiểu được ý nghĩa trong câu nói của Trần Thời Dữ ngay tức thì.
Cộng thêm việc, hình như vừa rồi mình đã đắc tội với vị khách có vẻ rất khó dây vào này.
Phục vụ linh hoạt mở miệng: "Ha ha, anh đây thật biết cách nói đùa, vậy anh chuẩn bị tham gia hoạt động này của chúng tôi đúng không ạ?"
Trần Thời Dữ ung dung nhìn Từ Thanh Đào.
Dường như đối phương đã do dự rất rất lâu, mới khẽ cất tiếng nói: "Em cảm thấy không ổn lắm đâu, vừa mới ăn xong."
Cảm ơn, mặc dù cô chỉ ăn nước lẩu nhạt vị nhưng cô hoàn toàn không muốn nụ hôn đầu đời của mình nương theo mùi vị của nồi lẩu mà kết thúc, được không hả:)
Anh chàng phục vụ vẫn vô cùng nhiệt tình: "Không sao đâu, chúng tôi có cung cấp nước súc miệng."
Từ Thanh Đào: "…"
Sao mà quán của các người phục vụ chu đáo quá vậy??
Trời ạ, hơn nữa, để Từ Thanh Đào hôn trước mặt nhiều người như thế này thì có khác gì trò cười đâu, có khác gì Thư Hằng và Y Bình hôn nhau ở nhà ga rồi bị đám đông túm tụm lại mà nhìn đâu? Người qua đường sẽ cảm thấy cô bị thần kinh và đang quay video quê mùa trên Douyin T.T!!
Cô trầm mặc rất lâu, ý là từ chối.
Phục vụ cũng rất hiểu ý, sau khi giới thiệu xong câu cuối cùng thì không nói gì nữa.
Bao thanh âm ồn ã trong quán lẩu dần lắng lại.
Cặp đôi ôm hôn kia cũng đỏ mặt ngồi xuống với vẻ mặt đầy ngượng ngùng.
Rất lâu sau, mới nghe thấy Trần Thời Dữ nói rằng: "Đi thôi."
Trên bàn có gần một nửa thức ăn chưa ăn hết, nhưng vì Từ Thanh Đào đang kiểm soát chế độ ăn uống, thực sự không tài nào nhét nổi nữa.
Dựa theo thói quen của cô thường ngày, đồ ăn mà ăn không hết thì nhất định phải đóng gói mang về, nhưng không biết vì sao, hôm nay, mọi sự chú ý của cô đều đã dồn hết lên người Trần Thời Dữ.
Rõ ràng là anh nói câu "đi thôi" ấy với giọng điệu nhàn nhạt lãnh đạm.
Nhưng, dường như là Từ Thanh Đào đã nghe thấy chút tiếc nuối từ câu nói ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!