Chương 38: (Vô Đề)

Trung tuần [*] tháng sáu đã là giữa hè.

[*] Trung tuần là khoảng thời gian tầm mười ngày giữa tháng.

Hơi lạnh trong chiếc Maybach cứ im ắng mà tỏa ra.

Từ Thanh Đào cảm thấy chiếc xe này có điều gì đó hơi thần bí.

Cứ mỗi lần cô ngồi trong chiếc xe này là cô lại thấy xấu hổ muốn chết.

Khi lời nói của Trần Thời Dữ vừa dứt được khoảng hai, ba giây, não cô trống rỗng.

Sau một lúc mà vẫn đoán không ra, liệu có phải Trần Thời Dữ đang nói một câu mang hai ý nghĩa hay không?

Chắc là do cô cứng đờ người ra quá lâu, nên Trần Thời Dữ làm như không việc gì mà nhìn cô, hỏi: "Thế nào?"

Đây đúng là vẻ tự đại "Cô gái à, chẳng lẽ em không hài lòng đề nghị của tôi?"

Phải qua rất lâu sau thì Từ Thanh Đào mới hồi thần lại được, cô nghe thấy giọng nói của chính mình: "… Không sao."

Cô quay đầu lại từng chút, từng chút một, rồi sau đó cô nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cứ trầm mặc như thế được một lát, Từ Thanh Đào bỗng nhiên lại quay đầu trở lại, ôm tâm trạng ngổn ngang trăm bề mà nói: "Anh Thời Dữ. Sau này anh đừng nói những lời như vậy nữa nhé, được không?"

Trần Thời Dữ nhíu mày: "?"

Từ Thanh Đào tạm ngừng một chút, sau đó giải thích: "Là anh đừng nói những từ như "làm tôi", thật ra từ "làm" mà tôi nói không phải là từ "làm" theo nghĩa kia đâu."

Vẻ mặt Trần Thời Dữ cứ như thể anh là một cổ vật xuất thân từ triều đại nhà Thanh, cỏ vẻ là anh không hiểu thuật ngữ chuyên nghiệp khi theo đuổi thần tượng của con gái rồi, mấy từ thế này chỉ nên hiểu ngầm thôi mà TvT!!

Cô bổ sung thêm một câu: "Anh nói như vậy, rất dễ làm cho tôi hiểu lầm."

Vì để ám chỉ rõ ràng hơn, Từ Thanh Đào cố tình nhấn mạng vào hai chữ "hiểu lầm".

Trần Thời Dữ chậm rãi đáp: "Hiểu lầm cái gì?"

Từ Thanh Đào: "Hiểu lầm anh có ý kia."

Trần Thời Dữ nhìn cô chằm chằm mấy giây, rồi anh từ từ mở miệng: "À."

Từ Thanh Đào giương mắt, nơi mắt cô chất chứa chút nghi hoặc.

Anh lại lười nhác mà rằng: "Em không hiểu lầm."

Trần Thời Dữ ung dung mở miệng: "Ý tôi là vậy mà."

Mãi cho đến khi xe đã dừng lăn bánh, Từ Thanh Đào vẫn còn bị sốc.

Đến nỗi, tại sao mình về Bách Nguyên Nhất Hào được mà cô cũng không biết.

Cô mở cửa phòng tắm ở buồng trong, đến khi cô tắm rửa xong xuôi rồi đi ngang qua kính nửa người.

Mới thấy sắc mặt mình đã đỏ như tôm luộc.

Cô nhìn chằm chằm bản thân mình trong gương một lát.

Sau khi Từ Thanh Đào chậm chạp lấy lại tinh thần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!