Chương 36: (Vô Đề)

Trưa thứ hai, Tạ Sênh xin nghỉ một ngày rồi chạy đến dưới lầu công ty Từ Thanh Đào ăn ké uống ké.

Nhớ đến đoạn đối thoại cuối cùng mà mình nói với Trần Thời Dữ, Từ Thanh Đào vẫn có thể bắt chước lại y như đúc từ vẻ mặt cho đến giọng điệu khắt khe của Trần Thời Dữ: "Anh ấy còn hỏi anh ấy có đứa con trai lớn vậy từ hồi nào, thật khó tin, Trần Thời Dữ là văn vật thời Minh được khai quật vào những năm tám mươi thế kỷ trước à, giờ đã là thế kỷ hai mươi mốt rồi mà vẫn có người không hiểu thuật ngữ mạng ư!"

Tạ Sênh vừa nghe đã biết con bé này lại tới nữa rồi.

Cái chiêu kiểu như trông thì có vẻ là cằn nhằn nhưng trên thực tế là đang rắc cơm chó, nay đã hoàn toàn bị cô giáo Tạ nhìn thấu. jpg

Cô ấy ừ ừ, ồ ồ, à à qua loa trả lời.

Lấy kỹ thuật nói chuyện qua loa có lệ của mình ra: "Ồ, thế cũng gì đó quá đấy?"

Cô giáo Tiểu Đào đắm chìm trong thế giới của mình nên không thấy gì bất thường, hơn nữa, khi nhớ đến giọng điệu lúc ấy của Trần Thời Dữ, Từ Thanh Đào thấy hơi phiền muộn: "Cậu không biết anh ấy nói chuyện kỳ cục như thế nào đâu, cứ như thể là anh ấy có thù với tớ không bằng."

Càng nghĩ càng thấy ấm ức, rõ ràng là tên đàn ông xấu xa này đã lãng phí cháo mà cô mất công nấu nguyên cả buổi sáng, tay cô còn bị trầy da, thế mà Thời Tiểu Dữ lại dám làm như không thấy!

À, nhớ rồi.

Không phải là anh bị cận à, ha ha.

Từ Thanh Đào ăn hai miếng bánh kem đã mất hết khẩu vị.

Không tính nợ cũ còn đỡ, một khi con gái mà tính lại nợ cũ, thì lúc ấy, dù là ở đâu, ngày nào tháng nào, hay mấy giây mấy phút, và cả thời tiết gì đều sẽ nhớ tất. Từ Thanh Đào lại nhớ đến chuyện mình đăng ảnh trong phim của Cao Thư Ngạn trên tường nhà, kết quả là, cô bị anh bảo rằng mắt thẩm mỹ của cô có vấn đề.

Thế là ôm nỗi bực dọc mà nói tiếp: "Lần trước anh ấy còn mắng thẩm mỹ tớ có vấn đề ngay trên tường nhà nữa cơ."

Tạ Sênh nhìn cô, Từ Thanh Đào: "Được thôi, tớ thừa nhận đúng là ánh mắt tớ có vấn đề nên mới nhìn trúng Tống Gia Mộc, nhưng vấn đề thẩm mỹ ở đâu cơ chứ?"

"Đã vậy, quá đáng hơn nữa là gì cậu biết không, sau khi anh ấy bảo thẩm mỹ của tớ có vấn đề thì anh ấy lại ăn mặc giống y hệt như cậu chủ Thời, người không biết còn tưởng anh ấy đang cosplay, nếu đã thấy thẩm mỹ có vấn đề thì đừng có mặc như vậy mới phải chứ!!"

Tạ Sênh thầm đáp một câu: "Có khi nào cậu ta cố ý ăn mặc theo sở thích của cậu không?"

Từ Thanh Đào hơi sững người lại: "… Không thể nào đâu."

Thật ra khi thấy Trần Thời Dữ đột ngột thay đổi phong cách, cô cũng thầm cảm thấy có khi nào là vì mình hay không.

Tất nhiên là do cô nghĩ nhiều rồi.

Kiểu người ảo tưởng sức mạnh có mắt cao hơn đầu như Thời Tiểu Dữ, thì sao có thể làm ra việc khó tin vậy cho được:)

Lúc yên lặng, không biết lòng Từ Thanh Đào đang thất vọng vì điều gì.

Hôm bị bệnh ấy, nó cứ như là ảo giác của mỗi mình cô.

Sự cô đơn và yếu đuối của Trần Thời Dữ thoắt cái đã biến mất như phù dung sớm nở tối tàn, sự gần gũi kỳ lạ ấy cũng theo đó mà tan biến đi mất.

Trần Thời Dữ sốt nặng quá nên uống say rồi mới ôm cô tỏ vẻ yếu đuối thôi.

Nhưng hôm ấy cô đâu uống nhiều đâu! Sao lại có ảo giác rằng tình cảm của hai người khá tốt?!

Ai cho cô dũng khí đấy thế?

Lương Tịnh Như à?!

Tạ Sênh thoáng ngừng lại, sau đó mới nói rằng: "Cậu để ý đến cách mà cậu ta nhìn cậu như thế này từ hồi nào vậy?"

Từ Thanh Đào: "…"

"Ai thèm để ý, lòng tớ đã nguội lạnh như Đại Nhuận bắt cá mười năm rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!