Hình như câu nói này không có gì là sai cả.
Từ Thanh Đào thầm bổ sung trong lòng, dù sao thì vợ chồng giả cũng là vợ chồng, người nhà giả cũng là người nhà mà.
Nhưng, cô không biết miêu tả làm sao cho phải nữa, cái khoảnh khắc mà cô nghe được câu nói này, tim cô như bị gai của dây leo mềm từ từ đâm vào.
Trong ấn tượng của cô, Trần Thời Dữ hiếm khi có một mặt yếu đuối như thế này, anh thường bày ra dáng vẻ thản nhiên ở trước mặt cô.
Cô còn tưởng tổng tài bá đạo như anh dù có bệnh, thì lời thốt ra cũng sẽ là kiểu phát ngôn của nhà tư bản, như là "Bệnh viện này của các anh cần mấy trăm triệu thôi à, tôi sẽ đầu tư".
Không ngờ rằng, sau khi say, trông anh cũng rất đáng thương.
Từ Thanh Đào không ngờ lúc sinh thời mà mình cũng có thể móc nối hai chữ "đáng thương" với Trần Thời Dữ.
Trời ạ, thấy thương cho đàn ông là bước thứ hai của xui xẻo đó Từ Thanh Đào ạ T.T!!
Do Trần Thời Dữ ôm cô quá chặt, thật ra là anh đã thả lỏng một chút, nhưng sau khi nghe câu trả lời của cô xong thì cánh tay anh lại thu chặt lại, hơi thở của đàn ông ấm áp phả vào vành tai cô, mang theo hormone không thể xem thường, rất rất nóng.
Gần như nửa người trên của Từ Thanh Đào đã bị anh cưỡng ép kéo lên giường, cô buộc phải ngã vào lòng anh, ngồi trong tư thế này khiến cô thấy vô cùng khó chịu, huống chi cô còn lo rằng mình sẽ đè trúng mu bàn tay của Trần Thời Dữ.
Còn ghim kim kia kìa.
Từ Thanh Đào hơi dùng dằng trong lòng anh một lúc, Trần Thời Dữ đã yên lặng thì nay lại bị hành động này đánh thức.
Anh không mở mắt, giọng nói khàn khàn khẽ vang lên từ cổ họng, vô cùng buồn ngủ "Ừ" một tiếng, "Nhúc nhích gì đấy?"
Từ Thanh Đào nghe chất giọng quyến rũ đến tê tai của anh, cô thấy hơi ngại ngùng.
Sợ Trần Thời Dữ hiểu lầm, cô lầm bầm một câu, giải thích: "Tôi chỉ đổi tư thế thôi, không đi đâu đâu."
Thật ra là anh ôm tôi làm tôi không thoải mái cho lắm, xin cảm ơn.
Giới tổng tài bá đạo hiện nay hết cái gì để cạnh tranh rồi hay sao, mà anh lại hành động thô lỗ kỳ lạ vậy hả, ha ha chàng trai à, anh ôm cô vợ bé nhỏ yêu dấu của mình như thế này ư?
Đánh giá kém, đánh giá kém:)
"Cũng không cần giải thích gì đâu." Trần Thời Dữ nói chuyện rất tùy ý, giọng cũng rất khẽ, không rõ là đã ngủ rồi hay vẫn còn thức, anh nhắm mắt, còn giọng nói thì nghe như đang thủ thỉ: "Biết ngay là em không đành lòng rời khỏi lòng tôi mà."
Từ Thanh Đào:?
Đừng bắt tôi "ra tay bạo lực" anh lúc anh đang bệnh. jpg
Phòng bệnh lại im ắng thêm một lần nữa.
Bây giờ Từ Thanh Đào tỉnh như sáo, đang tính xem ngày mai xin nghỉ bệnh nửa ngày với Nghiêm Linh thế nào.
Chắc là do men rượu đã thật sự ngấm vào người, sau đó Trần Thời Dữ cũng không nói câu nào nữa.
Không biết đang mơ màng hay là đã chìm vào giấc ngủ sâu, Từ Thanh Đào không nhìn chằm chằm vào anh nữa, tránh để ngày mai thức dậy lại bị tên đàn ông xấu xa này trả đũa, không chừng anh lại bảo anh sốt là do bị ánh mắt nóng bỏng của cô nhìn đến nóng ran cả người.
Xin chào ánh mắt nóng bỏng.
Tạm biệt ánh mắt nóng bỏng:)
Vả lại, không thể không thừa nhận rằng, nhớ lại những bình luận và suy đoán thật thật giả giả về vợ chồng Trần Dụ Sinh mà hôm nay cô lướt Weibo và đã thấy được, khi thấy những tháng ngày tăm tối u ám đầm đìa máu tươi trong cuộc đời anh bị tổng kết lại bởi dăm ba câu ngắn ngủi, lòng Từ Thanh Đào chợt dâng trào một nỗi buồn bực không tên.
Đặc biệt là khi cô nhớ lại câu nói mang theo sự run rẩy và cả những ấm ức khó lòng phát hiện ra của Trần Thời Dữ, sự đau lòng ấy lại trào dâng không ngừng.
Phí lời thật, trái tim của cô giáo Tiểu Đào đâu phải được làm ra từ đá đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!