Chương 34: (Vô Đề)

Từ Thanh Đào tan làm về nhà thì thấy cảnh như dưới đây.

Trần Thời Dữ lười biếng ngồi trên sô pha hướng về cửa kính trong phòng khách, mắt rủ xuống, cũng không biết là đang ngủ hay vẫn còn thức.

Không khí nồng nặc mùi rượu, bước chân đang đi vào của Từ Thanh Đào thoáng khựng lại.

Cô chầm chậm nhìn xuống, vừa hay nhìn thấy trên tủ rượu đã mất đi vài chai Whiskey.

Cô đơ người ra, có chuyện gì thế?

Trong ấn tượng cô, trừ việc phải xã giao ra thì Trần Thời Dữ không uống rượu, chứ đừng nói đến việc một mình anh ở trong nhà giải sầu. Anh uống một hơi nhiều đến vậy, tự dưng Từ Thanh Đào thấy hơi khó chịu, không biết tổng tài bá đạo như Trần Thời Dữ có bị bệnh đau dạ dày như đa số tổng tài bá đạo trong giới hay không nữa.

Nhìn thời gian Triệu Dương gửi, có lẽ vừa xuống máy bay là anh đã về đến nhà, chắc anh cũng chưa kịp ăn tối.

Bụng rỗng mà còn uống cả lít rượu, đúng là không coi cơ thể mình ra gì mà.

Từ Thanh Đào đang định đi tắm, dù sao, với cuộc hôn nhân hờ và mối quan hệ vợ chồng giả tạo này của cô và Trần Thời Dữ, thì dường như tiết mục "dịu dàng chăm sóc chồng khi chồng uống say" không hề phù hợp với cô chút nào.

Nhưng nhìn thấy gương mặt ấy của Trần Thời Dữ, bước chân cô chợt khựng lại.

Dù đang nửa tỉnh nửa mơ, thì hàng lông mày của Trần Thời Dữ vẫn hơi chau lại.

Dường như, ngay cả trong giấc mơ của mình mà anh cũng không được yên ổn.

Đã thế, Từ Thanh Đào chợt nhớ ra rằng, hôm nay, trên đường trở về, cô đã vô tình lướt đến một bài đăng trên Weibo.

Là tin từ một tài khoản hóng hớt chuyện giải trí trong giới tài chính, không nhắc đến việc gì cả, chỉ đột nhiên cảm thán về vụ việc của mấy năm trước, theo Từ Thanh Đào thấy thì người này chỉ toàn dùng chuyện bất hạnh của người khác để thu hút lượt xem.

Tiện tay báo cáo xong xuôi, thế mà cô lại không thể không chú ý đến nội dung bài viết.

Là sự kiện rơi máy bay của vợ chồng Trần Dụ Sinh.

Cô nhớ, họ là bố mẹ ruột của Trần Thời Dữ.

Bố Từ Thanh Đào thì không rõ tung tích, người mẹ mà cô sớm chiều nương tựa cũng mất sớm, vậy nên cô không có cơ hội cảm nhận được tình thân ngay từ thuở nhỏ.

Dù vậy, cho đến nay, ký ức về khuôn mặt mơ hồ và sự cảm động ấm áp mà mẹ mang lại cho cô vẫn khiến cô nhớ rất rõ.

Chứ đừng nói chi là tình cảm giữa bố mẹ Trần Thời Dữ và anh thắm thiết biết chừng, cô cũng từng theo dõi tin tức Văn Huệ cưới chồng năm ấy.

Bất kể là chú Trần tham gia hoạt động gì, thì bên cạnh chú cũng chỉ có một người duy nhất là dì Văn Huệ, thâm tình cực kỳ, là tình yêu chân thành hiếm thấy xiết bao trong giới thượng lưu.

Chỉ nghĩ thôi cũng biết, sự ra đi đột ngột của cô chú đã khiến Trần Thời Dữ phải lãnh nhận một cú đả kích lớn đến nhường nào.

Một thiếu niên kiêu ngạo như thế, vào hôm ấy, anh như rơi từ trên mây cao xuống bùn nhơ tăm tối, mọi khí thế đều trở nên ảm đạm và chợt phai mờ.

Lúc đi học thì cô không thân thiết đến mức hoàn toàn hiểu rõ về con người anh.

Nhưng trong lòng vẫn có một suy nghĩ giống như mọi người.

Người tốt như thế, thiếu niên ngang ngược đến nhường ấy…

Cuộc đời của anh không nên như vậy.

Cô nhớ, hồi cấp ba, chuyện này cũng đã gây chấn động trường học một thời.

Từ Thanh Đào ngồi trên ghế, bàn sau cô trống không, trên bàn chất đầy đề cương đã chứng minh cho một sự thật rằng, mấy ngày nay Trần Thời Dữ đã không đến trường.

Thậm chí các bạn trong lớp không thể đợi được đến giờ ra về mà đã bắt đầu nhỏ giọng bàn tán về việc nhà của Trần Thời Dữ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!