Chương 33: (Vô Đề)

Từ Thanh Đào nhìn chằm chằm vào hai tin nhắn cuối cùng trong vài giây, sau đó mới cảm thấy mặt mình đã nóng lên.

Nhưng sau khi thấy ghi chú tên cô mà trước đó Trần Thời Dữ đã sửa lại, thoáng chốc, sự xấu hổ ấy biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là nghẹn họng khi bị trêu xấu.

Cô mở khung trò chuyện với Tạ Sênh ngay lắp tự, chụp ảnh màn hình rồi gửi cho cô ấy:

[Ý gì đây:)]

Tạ Sênh: [?]

Từ Thanh Đào lập tức kể rõ mọi chuyện, sau đó dùng "Sao trên thế giới này lại tồn tại kiểu đàn ông như Trần Thời Dữ vậy nhỉ" để làm mở đầu, và "Cô giáo Tiểu Đào cảm thấy mình phải chịu đựng sự trêu xấu" làm kết thúc, cô phàn nàn tới tấp, gửi một hơi mười mấy tin nhắn.

Sau đó chờ Tạ Sênh ôm chung mối hận với cô.

Kết quả là, cô chỉ đợi được một câu từ Tạ Sênh: [Cho nên?]

Từ Thanh Đào: [?]

Cô ấy: [Cậu phàn nàn từ nãy đến giờ chỉ để nói với tớ rằng, chồng cậu nhớ cậu muốn chết, nhớ đến nỗi một ngày dài như một năm, hận không thể về nước ngay, không chỉ thế, hai người còn đặt tên cặp sến súa đến chết mất ấy nữa chứ?]

Tạ Sênh: [Xin hỏi, đây là kiểu rắc cơm chó mới à?]

Đơn giản một chút đi, muốn rắc cơm chó thì dùng cách đơn giản thôi.

Từ Thanh Đào:?

Ai rắc cơm chó?!

Cô không được chê Trần Thời Dữ à?!

Nhưng, khi nhìn thấy ba chữ "rắc cơm chó" mà Tạ Sênh gửi, lòng Từ Thanh Đào chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Đâu, đâu có đâu nhỉ.

Cô ấy tiếp tục nhập vào khung trò chuyện: [Có bản lĩnh thì cậu đi mà gửi những thứ này cho chồng cậu ấy]

Cô ấy: [Gửi cho tớ thì có là gì (khinh bỉ)]

Từ Thanh Đào: [.]

Tạ Sênh cười khẩy ha hả, bình luận một câu: [Nhát!]

Từ Thanh Đào lười cãi với cô nàng này, nhưng vào lúc đổi về khung trò chuyện với Trần Thời Dữ…

Hình như cô không biết phải trả lời gì thật.

Qua một lúc lâu sau, Từ Thanh Đào mới đắn đo nhập vào một câu: [Tôi không hờ hững lờ anh đi]

Đúng là coi đang mở to mắt nói mò: [Tôi chỉ đang kiềm chế tình cảm mãnh liệt dành cho anh /(//ω//)/]

Mặt không đổi sắc mà gửi đi.

Cô bình tĩnh đặt điện thoại xuống, vờ như không thấy lỗ tai đang ửng đỏ của mình.

Trên bầu trời sân bay quốc tế Vân Kinh, chuyến bay quốc tế từ Paris về Vân Kinh đang dần hạ cánh.

Mới sáng sớm mà lãnh đạo trong sân bay đã nhận được tin Trần Thời Dữ về, là khách quý hạng VIP của sân bay quốc tế, vừa ra khỏi khoang hạng nhất là đã có đội ngũ hộ tống tư nhân chuyên nghiệp phục vụ suốt đường, mặc dù không được tính là quá phô trương nhưng người sáng suốt đều nhận ra thân phận cao quý của anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!