Chương 32: (Vô Đề)

Từ Thanh Đào nói xong câu này thì chợt thấy hối hận.

Nói thế có khác gì đang chỉ rõ ra rằng Trần Thời Dữ khen cô đâu, đúng là cô giáo Tiểu Đào yêu bản thân mình hơi nhiều một chút, nhưng len len một mình mình và trước mặt người khác là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Bấy giờ, hai bên tai đỏ vô cùng.

Đặc biệt là khi, dường như cô trông thấy Trần Thời Dữ có lời muốn nói.

Cô giật mình: "Đợi đã!"

Trần Thời Dữ nhíu mày.

Từ Thanh Đào nhìn chằm chằm mặt bàn, tránh tiếp xúc với ánh mắt của anh, sau đó thần sắc vô cùng mất tự nhiên mà nói rằng: "Anh Thời Dữ, à, trước mắt thì anh đừng khen tôi nhé."

Nghĩ suy trong chốc lát, tuy thanh âm rất nhỏ, nhưng cô vẫn giải thích một chút: "Bởi vì tôi thấy hơi ngại."

Khen ngay trước mặt sẽ xấu hổ lắm T.T!!

Trần Thời Dữ nhíu mày.

Nhưng, khi cô nói xong câu này, thì cô lại thấy hối hận.

Thật lòng thì cô vẫn muốn Trần Thời Dữ khen mình, sợ chút nữa Trần Thời Dữ sẽ không khen, cô vội vã thương lượng, thái độ rất chân thành: "Nhưng tôi nghĩ lại rồi, tôi vẫn muốn nghe. Hay là, anh có thể khen em trên WeChat không?"

Dù sao thì được khen trên WeChat sẽ ít xấu hổ hơn:)

Sau khi cô nói xong câu nói ấy, bỗng dưng bàn ăn hoàn toàn tĩnh lặng.

Từ Thanh Đào chợt cảm thấy có gì đó không đúng lắm, một giây sau, cô chỉ nghe thấy một tiếng cười khẽ.

Cô còn chưa kịp phản ứng lại, thì tiếng cười khẽ ấy nghe có vẻ ngày một phách lối hơn.

Trống Trần Thời Dữ như là bị điểm trúng huyệt cười, bàn tay có khớp xương rõ ràng được nâng lên để che nửa dưới gương mặt, anh cười ngày một lớn, ngay cả bả vai cũng đang run rẩy.

Từ Thanh Đào Lập tức đến nỗi nghẹn lời.

Trần Thời Tiểu Dữ, anh có ý gì thế hả! Vừa rồi cô có nói gì đáng buồn cười ư?? Làm ơn đi, cô thực sự rất xấu hổ đấy, được không hả?!

Tức giận.

Dỗ dành dở tệ.

Hơn nữa, sau khi bị Trần Thời Dữ cười cho một trận, mặt Từ Thanh Đào ngày càng nóng lên.

Gan ngỗng đã được cắt cả nửa ngày trời cũng chẳng cho vào miệng nổi, nhìn anh chẳng cam lòng.

Trần Thời Dữ đã cười đủ đầy, ánh mắt anh rơi trên người cô, chầm chậm nói, giọng điệu nghe hơi ngứa đòn: "Từ Thanh Đào, em nghĩ tôi đang hẹn hò trên mạng với em à?"

Từ Thanh Đào: "."

À.

Cô giáo Tiểu Đào không nghĩ thế, cô giáo Tiểu Đào chỉ nghĩ là anh sẽ mất vợ ngay bây giờ. jpg

Bấy giờ, Từ Thanh Đào dùng khí thế cắt đứt tay chân Trần Thời Dữ để cắt gan ngỗng.

Ngay sau đó, điện thoại đặt ở bên cạnh bàn rung lên, tầm sáu, bảy tin nhắn WeChat bỗng thi nhau được gửi tới.

Từ Thanh Đào hơi sửng sốt, chợt nhận ra được điều gì đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!