Chương 30: (Vô Đề)

Tiếng ồn ã quá lớn, không cách nào dừng lại được.

Lượng tin tức trong câu nói này của Trần Thời Dữ quá lớn, giống như anh đã hoàn toàn xác nhận mối quan hệ giữa anh và Từ Thanh Đào.

Người đàn ông cao quý trước mặt này mới là chồng của Từ Thanh Đào ư?

Dương Hân hoàn hồn, sắc mặt trắng bệch ngay tức thì.

Không chỉ mỗi mặt mũi cô ta khó coi, mà biểu cảm của các bạn học khác ngồi cùng bàn cũng vô cùng đặc sắc.

Về sau, các bạn học của trường trung học phụ thuộc năm đó đã đi theo những con đường khác nhau, không phải ai cũng là người của giới tài chính.

Nhưng lại biết rất rõ tiếng tăm của tập đoàn Hằng Gia, ai dám nói họ chưa từng đi qua quảng trường mua sắm, chưa từng mua nhà, cũng chưa từng ở khách sạn của Hằng Gia chứ? Lại lùi một bước, công ty giải trí Đào Tử – sản nghiệp truyền thông phát triển lớn mạnh dưới trướng tập đoàn Hằng Gia vừa ra mắt một chương trình truyền hình công sở nổi tiếng, nổi tiếng đến nỗi những đỉnh lưu [*] tuyến một hiện nay nào có ai dám nói khi tan làm mình chưa từng theo đuổi?

[*] Đỉnh lưu là từ để chỉ những ngôi sao sở hữu lưu lượng lớn, hàng đầu làng giải trí Cbiz trong từng giai đoạn.

Tập đoàn này như độc quyền phát triển bất động sản và ngành khách sạn trong nước, xứng danh hào môn thế phiệt của Vân Kinh.

Chưa kể, trong ba năm học tại trường trung học phụ thuộc, Trần Thời Dữ cũng rất nổi tiếng, sau khi rời trường ba khóa mà vẫn có truyền kỳ về anh.

Người ta nhắc đến anh với thân phận "nam thần" nổi tiếng của trường trung học phụ thuộc – người đã làm xôn xao bao trái tim thiếu nữ năm ấy.

Trên bàn ăn này, rất khó để kiếm ra được vài ba cô bạn năm ấy không yêu thầm anh.

Dường như mỗi một khoảnh khắc mà anh xuất hiện, tiếng thảo luận xì xào bàn tán chưa bao giờ dừng lại.

"Không ngờ là Trần Thời Dữ thật…"

"Tôi còn cho rằng sau khi tốt nghiệp thì sẽ không thể nhìn thấy cậu ấy nữa!"

"Trời ơi! Tình đầu thời còn đi học năm đó của tôi!"

"Mẹ kiếp, nhiều năm đã trôi qua rồi mà sao vẫn đẹp trai thế, không thực tế chút nào!"

"Có phải hồi cấp ba Trình Gia Di từng theo đuổi cậu ta, sau đó không theo đuổi được phải không?"

"Tôi có ấn tượng về chuyện này, sau đó, tất cả những người theo đuổi đều bị từ chối rất thê thảm… Đến giờ tôi vẫn nhớ rõ câu nói vô tình lạnh lẽo của nam thần."

"Ồ, "cô là ai?" đúng không? Không hổ danh là anh ấy, dám lạnh lùng với cả hoa khôi nữa cơ."

Giọng nói không lớn lắm nhưng Từ Thanh Đào đứng gần nên cô cũng nghe thấy một ít.

Cô thấy hơi sững sờ, một suy nghĩ kỳ lạ cứ thế dần bị khơi mào.

Năm đó, khi còn học ở trung học phụ thuộc, là Trình Gia Di đã theo đuổi anh ư?

Cô còn nhớ, mỗi buổi chiều sau khi tan học, cô đều đi ngang qua sân vận động, lần nào cũng nhìn thấy Trình Gia Di ở hàng ghế khán giả trong sân bóng rổ.

Cô ta cầm nước, bên cạnh là đồng phục trường của anh.

Từ Thanh Đào còn cho rằng hai người họ đang làm chuyện gì đó mờ ám.

Hóa ra là không phải.

Lòng cô trào dâng một nỗi niềm rung động.

Chỉ có điều, cô chưa kịp hiểu rõ sự vui vẻ ít ỏi này của mình bắt nguồn từ đâu…

Thì đã cảm thấy bàn của các bạn học đột nhiên im lặng một cách kỳ lạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!