Trần Thời Dữ vừa dứt lời, thì Từ Thanh Đào đã xoay đầu lại nhìn anh.
Người đến người đi trước cổng khách sạn tham dự tiệc đính hôn. Khi anh vừa xuất hiện, không ít ánh mắt đã đổ dồn về nơi đây.
Trần Thời Dữ vẫn chưa chính thức lộ mặt ở thị trường tư bản trong nước, nhưng những người ở bữa tiệc này đều là người trong giới tài chính.
Không ít người nhận ra anh đến, bước chân của khách khứa đều chậm lại, trong lòng lại thấy vô cùng ngạc nhiên, dường như họ không hiểu tại sao Trần Thời Dữ lại xuất hiện ở bữa tiệc đính hôn nhỏ bé này.
Tại khoảnh khắc nhìn thấy Trần Thời Dữ, mặt mày Đương Tuyên lập tức tái mét: "Tổng giám đốc Trần."
Sau đó lại rời tầm mắt xuống, nhìn thấy cặp nhẫn cưới do cùng một nhà thiết kế làm ra của anh và Từ Thanh Đào, rồi lại liên tưởng đến câu nói vừa nãy của mình, mồ hôi lạnh lập tức đổ đầy lưng.
Sau khi ý thức được hàm ý mà cặp nhẫn cưới này muốn thể hiện, Đường Tuyên xoay đầu lại nhìn Tống Gia Mộc theo bản năng.
Đối phương cũng có biểu cảm vô cùng kinh ngạc, vì khó tin mà khuôn mặt trông hơi vặn vẹo.
Từ Thanh Đào cho rằng, khi cô đối mặt với tiệc đính hôn của Tống Gia Mộc và Trình Gia Di, có thể là cô sẽ thấy bất lực, hoặc tức giận đến nỗi sụp đổ.
Nhưng, khi ngày đó đến thật, thì dường như nó chẳng hề khó khăn như trong tưởng tượng của cô.
Nhìn Tống Gia Mộc mặc bộ vest trắng, Từ Thanh Đào lại thấy lòng mình rất đỗi bình thản.
Hơn nữa, trong đầu cô dần nảy ra một suy nghĩ vừa không đúng thời điểm vừa khó hiểu, rằng: nhất định là Trần Thời Dữ mặc vest trắng hợp hơn anh ta.
Tống Gia Mộc như vừa tìm lại giọng nói của mình, giọng nói của anh ta hơi khàn khàn: "Từ Thanh Đào, sao em lại đến cùng với anh ta?"
Giọng anh ta không lớn mà cũng chẳng nhỏ, vừa đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.
Người đến tham dự còn bao gồm cả những bạn học cấp ba năm đó bị Từ Thanh Đào xóa bỏ, vừa nghe thấy tên cô thì lập tức dừng chân lại.
Cùng lúc đó, trong nhóm trường cấp ba cũng vô cùng chấn động:
"Mẹ kiếp, các cậu đoán xem tôi vừa nhìn thấy ai ở cổng khách sạn?"
"Từ Thanh Đào đến bữa tiệc thật luôn này."
"Trời ơi, cậu ta còn ngại mình chưa đủ mất mặt ư?"
"Hình như cậu ta đến cùng với một người đàn ông khác hay sao ấy?"
"Ngại thật đấy, hình như cậu ta còn đụng hàng với Gia Di nữa đấy."
"Cười chết mất thoi, chắc chắn là cậu ta mặc hàng nhái rồi, hàng cao cấp trị giá tận mấy triệu, vậy mà cũng dám mua hàng giả cơ à."
Trong phòng khách của khách sạn – nơi diễn ra bữa tiệc, Trình Gia Di xem đi xem lại tin nhắn trong nhóm bạn học cùng trường, rũ mắt nhìn một lát rồi im lặng cong môi cười.
Dương Hân liếc thấy, cười nhạo một tiếng: "Từ Thanh Đào vẫn dám dẫn chồng cô ta đến thật đây này, đây không phải là tự rước lấy nhục ư?"
Lần trước, khi ở tầng hầm trung tâm thương mại, cô ta và Trình Gia Di đã thấy hết cả rồi.
Mặc dù miễn cưỡng mà nói thì chồng của Từ Thanh Đào cũng được xem là người tuấn tú, lịch sự, nhưng vẫn thua xa Tống Gia Mộc.
Nghĩ đến đây, Dương Hân chuyển chủ đề, dịu dàng nói: "Gia Di, chị hiền quá rồi. Cũng chỉ có mỗi mình chị mới tốt bụng với loại phụ nữ chua ngoa như Từ Thanh Đào thôi, lại còn mời cô ta đến tham dự tiệc đính hôn của mình nữa chứ."
Ở cùng Trình Gia Di càng lâu, thì Dương Hân lại biết càng nhiều điều, mới hiểu ra rằng, hóa ra năm đó Từ Thanh Đào còn chia cắt Trình Gia Di và bạn trai cô ta nữa cơ. Loại chuyện thấp hèn như cướp anh rể mà cũng làm ra được. Vốn dĩ Dương Hân chỉ thấy ghét Từ Thanh Đào vì cô chèn ép cô ta trên phương diện năng lực làm việc, nhưng bây giờ cô ta thật sự rất chán ghét nhân phẩm của người phụ nữ này.
Chứ chưa kể tới việc, cô ta nghe nói hồi nhỏ Từ Thanh Đào được nhà họ Trình nhận nuôi.
Từ Thanh Đào là kiểu người qua cầu rút ván à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!