Chương 28: (Vô Đề)

Có lẽ, từ sự im lặng của Từ Thanh Đào, anh đã cảm nhận được sự cạn lời trong cô.

Trần Thời Dữ hơi khựng lại, đổi chủ đề như không có gì xảy ra: "Nhắc đến cô ta làm gì. Em ghen à?"

Không biết vì sao nữa, mà từ gương mặt không biểu cảm của anh, hình như Từ Thanh Đào đã…

Ngây ngốc mà hiểu rằng anh đang ngầm nói "Cô gái, mau nói là em ghen đi".

Từ Thanh Đào: …

Cũng không cần thế đâu mà.

Còn ghen nữa ư, cô cạn lời luôn rồi, nào có ai còn nhớ rõ chuyện đã xảy ra từ lâu lắm rồi đâu?

Đang định oán thầm, nhưng Từ Thanh Đào sửng sốt, phát hiện mình vẫn nhớ mấy chuyện quái quỷ ấy rất rõ.

… Vậy cũng đâu thể chứng minh được điều gì.

Chỉ có thể chứng minh là trí nhớ của cô tốt:)

"Ừ thì…" Từ Thanh Đào đổi chủ đề: "Thứ bảy tuần sau cô ta đính hôn, nếu anh rảnh thì đi cùng tôi được không?"

Trần Thời Dữ nhướn mày, dường như anh hơi khó hiểu.

Từ Thanh Đào thầm chế nhạo, gã thẳng nam cầm kịch bản tổng tài bá đạo như anh thì tất nhiên là không thể hiểu được rồi.

Rốt cuộc là kiếp trước cô đã tạo nghiệp trời đánh gì, mà bây giờ lại gặp phải chuyện khó tin như "dự lễ đính hôn của chị họ và bạn trai cũ" thế này TvT.

Từ Thanh Đào hít một hơi thật sâu, cô vờ như không có gì mà nói câu tiếp theo: "Trình Gia Di là chị họ của tôi, chồng chưa cưới của chị ta là bạn trai cũ của tôi."

Cô cứ nghĩ sẽ rất khó để nhắc đến chuyện này trước mặt Trần Thời Dữ.

Nhưng đến giờ phút này, Từ Thanh Đào nhận ra rằng, hình như cô cũng không suy sụp như trong tưởng tượng.

Hôm lãnh giấy chứng nhận bị Tống Gia Mộc cho leo cây như đã là chuyện của kiếp trước.

Ngẫm kỹ lại, thì hình như bây giờ cô đã sắp quên mất tâm trạng sét đánh long trời lở đất của hôm ấy rồi.

Khi nhận ra điều này, Từ Thanh Đào bỗng trề môi xuống.

Không phải chứ, không phải chứ, cô còn cảm thấy mình rất thâm tình cơ đấy, nhưng sao chỉ mới dây dưa mập mờ một quãng thời gian ngắn với Thời Tiểu Dữ mà đã quên sạch sành sanh tên cặn bã kia luôn rồi. jpg

Mình là kiểu phụ nữ cặn bã gì thế này, chẳng lẽ lúc trước mình thích Tống Gia Mộc là vì anh ta cũng là kiểu người "cặn bã" như mình, mình và anh ta là "cá mè một lứa" sao…

Nhưng, nhưng không thể trách mọi thứ hoàn toàn là do cô được.

Từ Thanh Đào đỡ trán một cách đầy gian nan, thế thì, theo lý mà nói, với gương mặt đẹp trai đến vô thực này của Thời Tiểu Dữ, ấy vậy mà cô vẫn kiên trì cho đến tận bây giờ và chưa ngủ với anh…

Thì đã được xem là kỳ tích rồi đó, được không hả!

Cô giáo Tiểu Đào có làm gì sai đâu.

Cô giáo Tiểu Đào chỉ mắc sai lầm mà mỗi cô gái đều mắc phải trước mặt trai đẹp thôi mà:)

Nhưng mà, sau khi cô nói xong câu nói đó, bàn ăn có hơi im lặng.

Lòng Từ Thanh Đào thầm ha ha hai tiếng, thầm nghĩ, sao hả, dọa anh hết hồn rồi phải không Thời Tiểu Dữ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!