Từ Thanh Đào luôn cho rằng mức độ xui xẻo của con người sẽ có giới hạn.
Nếu mức độ xấu hổ trong cuộc đời cô phân thành các cấp một, hai, ba, bốn, thì cảnh tượng bây giờ là một trong những nỗi hổ thẹn lớn lao nhất.
Nếu cho cô cơ hội lựa chọn lại lần nữa.
Cô hy vọng sinh mạng trẻ tuổi này của mình sẽ chấm dứt ngay bây giờ.
Tiện thể kết thúc luôn cuộc đời này.
Xin cảm ơn.
Còn gì xấu hổ hơn khi vừa khoe khoang với người yêu cũ rằng mình và chồng yêu thương nhau thế nào, ngọt ngào ra sao xong, thì thoáng một cái đã nhìn thấy ông chồng hờ của mình cơ chứ?
Từ Thanh Đào đơ luôn.
Thoáng chốc, trong đầu cô hiện lên rất nhiều suy nghĩ.
Trần Thời Dữ đến từ bao giờ?
Vừa nãy cô nói to như vậy, anh nghe được đến đâu rồi?
Nếu không phải ngay bên cạnh cô chỉ có nhà vệ sinh nam, thì chắc chắn là Từ Thanh Đào sẽ chui thẳng vào nhà vệ sinh luôn.
Nhưng, nghĩ kỹ lại thì, chẳng thà cô cứ đào một hố đất rồi chui xuống luôn đi cho rồi!
Đầu óc trống rỗng chừng hai giây, hai chân Từ Thanh Đào như bị đổ xi măng, cứ dính chặt xuống đất.
Hồi lâu sau, cô mới chật vật tiến lên phía trước một bước, dùng kỹ năng diễn xuất đỉnh cao sau khi đạt giải ảnh hậu Oscar Vân Kinh, vờ như không có chuyện gì xảy ra: "Anh Thời Dữ, sao anh lại đến đây vậy?"
Cách hóa giải sự ngượng ngùng của Từ Tiểu Đào:
Chỉ cần mình không ngượng thì người khác sẽ ngượng. jpg
Trần Thời Dữ nhàn nhã nhìn cô.
Tầm mắt anh đánh giá từ trên xuống dưới, như thể là đang muốn thu hết mọi dáng vê chật vật của cô vào đáy mắt mình.
Bấy giờ anh mới thản nhiên nói rằng: "Nếu tôi không đến thì tôi cũng không biết, hóa ra mỗi tối tôi cũng có thói quen hôn em đến chết trước khi đi ngủ."
…
Ngón chân của Từ Thanh Đào bắt đầu chạm đất.
Vành tai đỏ bừng, cả người cứng đờ.
Hồi lâu sau, cô mới lúng túng nói, nhi nhí như tiếng muỗi vo ve: "Anh, vừa nãy anh nghe thấy rồi à…"
Để cô chết luôn đi cho rồi, cho dù là hôn chết hay là nhảy lầu chết.
Bây giờ, ngay lập tức! Ngay lúc này!
Trần Thời Dữ vẫn ung dung nhìn cô: "Nghe thấy gì cơ?"
Từ Thanh Đào cúi đầu nhìn mũi chân, muốn mình biến mất khỏi thế giới này ngay tức thì!
Trần Thời Dữ nhướn mi, cười như không cười, giọng điệu ngứa đòn: "Nghe thấy em nói tôi vừa đẹp trai lại vừa giàu có à?"
Anh dừng lại, âm cuối cố tình kéo dài ra, rõ ràng là chẳng tốt lành gì: "Hay là tôi một đêm bảy lần?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!