Cơm nước xong xuôi, Từ Thanh Đào chủ động đảm nhiệm việc rửa chén.
Tuy đã nói mình sẽ làm cơm, nhưng thật ra là cô chỉ làm một chút, thế thì sao có thể để cho Trần Thời Dữ rửa chén được cơ chứ?
Đến bên trong bếp, Từ Thanh Đào mới phát hiện ra rằng, Bách Nguyên Nhất Hào to thế này mà ngay cả một cái máy rửa chén cũng không có.
Nhưng, không có máy rửa chén cũng không sao cả, Thời Tiểu Dữ một tổng tài bá đạo mà, không phải ngày nào anh cũng nấu cơm được.
Nghĩ tới đây, đột nhiên Từ Thanh Đào ý thức được một vấn đề mà bản thân cô luôn xem nhẹ.
Suy nghĩ kỹ lại một chút, hình như sau khi cô chuyển đến thì cô mới để ý và biết rằng Trần Thời Dữ cũng biết làm cơm, chẳng lẽ trước đó căn bếp này chưa từng được châm lửa bao giờ à?
Động tác rửa chén chậm hơn đôi ba phần.
Nội tâm Từ Thanh Đào nảy ra một ý nghĩ to gan lớn mật.
Không thể nào, Trần Thời Dữ sẽ không nấu cơm vì cô đâu nhỉ?
Kịch bản tổng tài bá đạo chuyên nấu cơm cho cô vợ nhỏ ăn, có nhìn thế nào thì cũng không thấy phù hợp với cuộc hôn nhân hờ này của bọn họ, không hợp chút nào cả:)
Nghĩ suy đến ngây ngẩn cả người, thình lình nghe được giọng nói của Trần Thời Dữ.
"Rửa chén mà cũng phân tâm à?"
Bấy giờ Từ Thanh Đào mới phát hiện ra anh, không biết anh đã đi từ ghế sô pha sang đây tự lúc nào.
Nhìn hướng đi hẳn là anh tới tủ lạnh để lấy nước đá.
Sau khi ở cùng Trần Thời Dữ một thời gian, Từ Thanh Đào phát hiện ra anh vẫn thầm giữ lại rất nhiều thói quen lúc thiếu niên.
Cô nhớ lúc đi học anh cũng thích uống nước đá.
Ngoài cổng trường trung học phụ thuộc có quầy bán quà vặt, lúc Từ Thanh Đào thiếu tiền, xế chiều hằng ngày, cô sẽ giúp người ta trông giữ quầy hàng tầm một tiếng đồng hồ.
Đối diện quầy bán quà vặt là sân bóng rổ, sau năm giờ rưỡi là giờ tan học nên không khí náo nhiệt hẳn lên, nữ sinh bên cạnh sân bóng đã ngồi đầy khán đài từ sớm, họ chờ để được xem Trần Thời Dữ chơi bóng rổ.
Ngoại trừ Từ Thanh Đào ra thì quầy bán quà vặt có vài nữ sinh đang ngồi uống trà sữa.
Trên sân bóng rổ náo nhiệt, nói là uống trà sữa, nhưng tâm tư thiếu nữ rõ rành rành ra đấy, ánh mắt họ nhìn chằm chằm vào sân bóng của nam sinh.
Sau một lát, Từ Thanh Đào nghe được họ thốt lên:
"Đến rồi, đến rồi!"
"Là Trần Thời Dữ, cậu ấy đến mua nước thật à?"
"Mỗi ngày đều đến, ôi, tớ đã nói rồi mà, ngồi đây may mắn hơn trên sân bóng rổ, ha ha."
Sau đó quầy hàng bị gõ cửa.
Là một đôi bàn tay hiện rõ khớp xương, sạch sẽ nhưng lại tái nhợt, giống như một tác phẩm tượng tạc, xinh đẹp đến kinh người, anh cầm một chai C"estbon.
Từ Thanh Đào cũng thích uống hãng này, cảm giác ngọt hơn so những hãng khác một chút.
Chắc là do vừa đánh xong bóng rổ nên lúc anh đi vào, anh còn mang theo một làn gió nóng ẩm của mùa hè.
Nói chuyện thì biếng nhác, ngay từ thuở niên thiếu mà mặt mày của anh đã có nét, trông anh đẹp trai vô cùng, anh mang theo sự mệt mỏi sau khi vận động mà hỏi rằng: "Bao nhiêu?"
Từ Thanh Đào nói: "Một tệ rưỡi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!