Phút chốc, Tống Gia Mộc thấy có lẽ mình đã bị hoa mắt mất rồi.
Chiếc cà vạt trên áo sơ mi trắng của Trần Thời Dữ trông rất quen mắt, quen đến nỗi vài ngày trước anh ta từng thấy nó trong phòng của Từ Thanh Đào.
Anh ta vô thức bước về phía trước một bước, muốn nhìn kỹ hơn một chút.
Nhưng, không ngờ cuộc đàm phán phía Trần Thời Dữ đã kết thúc, anh xoay người bước vào phòng VIP dành cho khách quý cùng CEO đương nhiệm của Ngân hàng Minh Thần.
Vừa lơ là một chút mà người đàn ông này sắp đi mất.
Bước chân Tống Gia Mộc dồn dập, không may thay, anh ta bỗng đụng phải phục vụ đang bưng khay sâm panh, sâm panh đắt tiền trong khay cứ thế mà đổ ra, dù nhân viên phục vụ phản ứng nhanh nhạy, thì cũng không thể tránh khỏi việc bộ vest của anh ta bị văng trúng. Những nhân vật hiện hữu trong hội trường của after party không phú cũng quý, nhân viên phục vụ chưa từng mắc sai lầm lớn như lần này, sắc mặt trắng bệch, cuống cuồng lật đật lấy khăn giấy ướt ra, sau đó xin lỗi.
Tống Lương cũng chú ý sang đây, "chậc" một tiếng, trách cậu ta không cẩn thận.
Đang yên đang lành mà vội vã thế làm chi, vợ chạy theo người khác à?
Cứ bị một, hai chuyện lặt vặt níu chân, khi ngẩng đầu lên lần nữa, anh ta đã không còn thấy bóng dáng Trần Thời Dữ đâu.
Có lẽ do rượu được ướp lạnh quá lạnh cứ vậy mà giội thẳng vào người, thêm cả Tống Lương nhắc nhở, Tống Gia Mộc mới cảm thấy hành động vừa rồi của mình rất đỗi kỳ lạ.
Mới nhìn thấy một chiếc cà vạt giống cái trong nhà Từ Thanh Đào thôi mà đã lo được lo mất thế kia, thật sự không hề giống với tính cách bình tĩnh của anh ta.
Tống Gia Mộc hoàn hồn, anh ta dần bình tĩnh lại.
Tống Lương chau mày: "Cháu bị sao thế?"
Lơ đễnh thì đành thôi đi, thế mà còn làm ra hành động thất thố như vậy nữa.
Tống Gia Mộc lắc đầu: "Không sao ạ."
Nghĩ một hồi, anh ta lại nói: "Chắc là nhìn lầm thôi."
Từ sau khi Từ Thanh Đào hay tin anh ta và Trình Gia Di đính hôn, cô đã làm ầm làm ĩ với anh tới tận hôm nay. Anh ta cứ nghĩ rằng mình có thể xử lý việc này ổn thỏa, không ngờ lần này Từ Thanh Đào lại kiên quyết đến đáng sợ, thấm thoát cũng đã tạo nên những ảnh hưởng khôn lường đến bản thân anh ta.
Tính tình Tống Gia Mộc lạnh lùng, dù đã yêu đương với Từ Thanh Đào một năm, nhưng anh ta chưa từng vì mất khống chế mà làm ra bất kỳ hành động nào. Anh ta không xem trọng chuyện tình cảm, chú trọng sự nghiệp của mình hơn, đồng thời, anh ta cũng hưởng thụ tình cảm mà đối phương bỏ ra cho mình và chưa từng thấy có gì sai trái.
Hôm nay, hành vi mất khống chế ấy đã cho anh ta một lời cảnh tỉnh.
Sâu thẳm trong nội tâm mình, Từ Thanh Đào chiếm vị trí quan trọng hơn anh ta từng nghĩ.
Sau khi bình tĩnh lại, Tống Gia Mộc bỗng cất lời: "Chú nói Trần Thời Dữ đã kết hôn rồi à?"
Tống Lương – người được hỏi mà chẳng rõ ngọn ngành sao mình lại được hỏi: "Đúng rồi, sao vậy?"
Tống Gia Mộc thầm thở phào, trả lời: "Không có gì."
Có lẽ sự bất thường của Từ Thanh Đào đã khiến mình hốt hoảng, bởi thế nên mới căng thẳng khi thấy chiếc cà vạt giống chiếc mình từng thấy. Anh ta hiểu Từ Thanh Đào rất rõ, dù năm đó có ra sao đi chăng nữa, thì khả năng cô làm tình nhân cho cậu ta sẽ không bao giờ xảy ra. [*]
[*] "Cậu ta" ở đây chỉ Trần Thời Dữ.
Tống Lương không biết phải làm sao: "Thằng nhóc này, thế này không sao, thế kia cũng không sao, căng thẳng thế làm gì, làm chú tưởng vợ cháu chạy theo người ta rồi chứ."
Tống Gia Mộc lạnh mặt, khẽ cười, không nhịn được mà mỉa mai: "Cháu chỉ xác nhận thêm lần nữa thôi."
Anh ta và Trần Thời Dữ không hợp nhau.
…
Tiệc tối từ thiện của Minh Thần tổ chức từ tám giờ đến mười một giờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!