Từ Thanh Đào không biết mình đã quay lại phòng ngủ bằng cách nào.
Chờ đến khi hoàn hồn lại, trong tay cô đã cầm chiếc cà vạt tám nghìn tệ kia trong tay.
Sau đó, cô lặng im.
Bấy giờ trong đầu mới nảy ra một thắc mắc.
Sao Trần Thời Dữ biết cô mua cà vạt?
Nhưng, ngẫm lại thì, cả hai mươi bốn tầng của Bách Nguyên Nhất Hào đều là nhà anh, bình thường sẽ có quản gia sắp xếp dì giúp việc đến đây quét dọn định kỳ khi anh vắng nhà, thậm chí còn có cả chuyên gia dinh dưỡng riêng và đầu bếp phụ trách bữa tối.
Hình như anh biết nhà mình có thêm gì cũng đâu phải là chuyện lạ.
Nhưng sao anh lại dùng giọng điệu tự tin như thế để khẳng định đó là do cô mua cho anh!!
Giọng điệu chắc nịch ấy bỗng khiến Từ Thanh Đào nảy sinh ý định phản nghịch.
Có khi nào, lỡ như cô mua cho người khác thì sao?
Có lẽ vì quá tập trung suy nghĩ, nên Từ Thanh Đào không phát hiện mình đã bất cẩn bật thốt ra hai câu vừa nghĩ trong lòng ra thành lời.
Câu cuối cùng "Mua cho người khác" vừa dứt, trong phòng khách đã im phăng phắc.
Trần Thời Dữ nhướn mày, hướng ánh mắt nhìn vào cà vạt trên tay cô.
Từ Thanh Đào bắt đầu thấy hối hận.
Rốt cuộc là khi nào cô mới sửa được thói quen xấu hay bất cẩn lẩm bẩm nói ra suy nghĩ trong lòng này đây!!
Nhưng, khác với những gì cô nghĩ, Trần Thời Dữ không hề gây khó dễ như trong dự liệu.
Nói thật cô còn tưởng với tính cách độc mồm độc miệng của anh, khả năng anh thốt ra câu "Cũng đúng, dù sao thì, với tôi, cà vạt dưới một triệu chính là giẻ lau" bằng thái độ kiêu ngạo khá cao.
Thế thì cô sẽ hơi tức giận.
Trần Thời Dữ dựa vào ghế, có vài thói quen dù anh đã trưởng thành nhưng nó vẫn còn đó.
Thuộc kiểu người lười biếng, nếu có thể ngồi thì sẽ không bao giờ đứng, có thể nằm thì sẽ không ngồi, cả người đều toả ra khí chất thờ ơ đầy biếng nhác.
Hai tay anh đan vào nhau rồi để trên đùi, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Từ Thanh Đào, em biết vì sao đến phần hai rồi mà anh ta vẫn còn độc thân không?"
Từ Thanh Đào:?
"Anh ta" là ai?
Không đợi Trần Thời Dữ giải thích, rất nhanh sau đó, tivi di động một trăm ba mười inch đã truyền đến giọng gào thét quen thuộc của cậu chủ Thời.
Cuối cùng thì nữ chính Đào Tiểu Đào cũng đã mua được một chiếc cà vạt trị giá hai nghìn nhờ việc làm thêm, chưa kịp đem tặng đã bị cậu chủ Thời phát hiện trước.
Ngay lúc nhìn thấy cà vạt, cậu chủ Thời đã nổi giận, vung tay lên bóp cằm Đào Tiểu Đào: "Cô gái đáng chết này! Tôi biết ngay là cô vẫn nhớ mãi không quên bạn trai cũ mà! Nói! Đây có phải là quà sinh nhật mà cô chuẩn bị tặng anh ta hay không!"
Không đợi Đào Tiểu Đào rưng rưng nước mắt giải thích, cậu chủ Thời đã nổi bão trong lòng, ghen tuông quá trớn, vứt mạnh chiếc cà vạt vào thùng rác.
Nói ra câu làm tổn thương nữ chính, cũng tổn thương bản thân mình, lời thoại bật thốt ra mà không suy nghĩ gì rất đỗi kinh điển: "Thứ rác rưởi này! Chỉ xứng ở nơi rác rưởi ở mà thôi!"
…
Sau đó, cô không kìm được mà nhớ lại lời Trần Thời Dữ nói ban nãy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!