Chương 2: (Vô Đề)

Sau khi lên xe, điện thoại của Từ Thanh Đào bắt đầu rung dữ dội.

Nghiêm Linh muốn nói lại thôi: "Em không xem tin nhắn WeChat à?"

Từ Thanh Đào ôm tư liệu nghiêm túc suy nghĩ, không thèm ngẩng đầu lên: "Không cần xem ạ."

Dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng biết, chắc chắn là tin tức cô bị Tống Gia Mộc đá đã lan truyền ra ngoài rồi.

Hồi cấp ba, Từ Thanh Đào học trường trung học phụ thuộc ngay tại Vân Kinh, Tống Gia Mộc lớn hơn cô một khóa, là bạn cùng lớp với Trình Gia Di.

Ba năm cấp ba chung trường, bảng tin của hai người gần như là y chang nhau.

Dòng trạng thái lên giọng quay lại ấy của Trình Gia Di và Tống Gia Mộc vừa đăng lên, tin nhắn riêng qua WeChat của Từ Thanh Đào đã nườm nượp kéo đến.

Độ rung của điện thoại như đã đạt đến tiêu chuẩn của động đất cấp ba, trông thấy vẻ mặt của Nghiêm Linh nhìn mình càng ngày càng kỳ lạ, Từ Thanh Đào xấu hổ cười gượng, cuối cùng đành phải mở tin nhắn WeChat lên.

Cô tuỳ ý lướt nhanh xuống phía dưới, thấy mấy người bạn cấp ba nhiều năm không liên lạc giả vờ quan tâm rồi hỏi này hỏi nọ, lấy danh nghĩa quan tâm mà xát muối lên miệng vết thương của cô.

Từ Thanh Đào cười gằn, tốt bụng hay an ủi đều là giả, chế giễu và cười trên nỗi đau của người khác mới là thật.

Có trách thì trách ba ngày trước cô cứ nhất quyết phải rắc cơm chó trên tường nhà, đăng ảnh Tống Gia Mộc cầu hôn cô lên.

Không thì sao lại có câu "rắc cơm chó thì mau chia tay" cơ chứ?! Màn cầu hôn ngắn ngủi hư ảo này chỉ duy trì được ba ngày, giờ thì quả báo đến rồi đây này.

Nhớ đến dòng trạng thái đó vẫn còn ở trên tường nhà mình, Từ Thanh Đào lập tức cảm thấy dạ dày ghê tởm.

Cô nhanh chóng đổi tường nhà thành chỉ xem được trong ba ngày.

Ngón tay dừng lại trên dòng trạng thái cầu hôn, Từ Thanh Đào ngây ra một thoáng.

Trong ảnh, cô ôm một bó hoa hồng trong ngực, nụ cười tươi sáng, ánh mắt cô chất chứa sự vui vẻ và cảm động mà chính bản thân cô cũng không nhận ra, Tống Gia Mộc nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt đào hoa ấy như chất chứa sự thâm tình.

Ba ngày ngắn ngủi mà như đã cách xa mấy đời.

Ha ha.

Coi như là bây giờ cô đã biết, người có cặp mắt đào hoa vốn dĩ là thế, nhìn con chó bên đường cũng hết sức thâm tình.

Càng nghĩ lại càng thấy tức, lửa giận mà lúc đầu Từ Thanh Đào nén xuống lại bùng lên từng chút, từng chút một.

Dứt khoát nhắm mắt làm ngơ, xóa luôn tấm ảnh này đi.

Từ Thanh Đào không trả lời bất kỳ tin nhắn an ủi giả tạo nào của mấy bạn học cũ mà cô chặn hết, chỉ ấn mở khung trò chuyện với bạn thân Tạ Sênh.

Từ khi cô nàng này biết Tống Gia Mộc và Trình Gia Di quay lại với nhau thì đã xỉ vả liên tục nguyên một buổi sáng, tất cả mọi lời chửi tục mà văn minh nhân loại hiện nay tìm được đều bị cô ấy đóng gói quăng vào người đôi trai đểu gái hư đó. Từ Thanh Đào vừa kéo lịch sử trò chuyện lên thì đã thấy Tạ Sênh đã mắng đến mười bảy đời tổ tông nhà Tống Gia Mộc, hơn nữa, lúc mắng đời thứ mười sáu, cô ấy còn cảm thấy bản thân chưa phát huy hết sức lực, đang chuẩn bị mắng lại lần nữa.

Từ Thanh Đào dở khóc dở cười, gửi một dấu chấm hòng ngắt tin nhắn từ Tạ Sênh, trực tiếp trả lời rằng:

[Tớ chia tay rồi.]

Đầu kia thoáng im lặng rồi lập tức trả lời:

[Chia tay tuyệt đấy! Buồn cười ghê á, người giống tên cặn bã này mà không chia tay chẳng lẽ giữ lại để ăn Tết hay sao??]

[Nhưng mà, đôi trai hư gái đểu này tát vào mặt cậu một phát như vậy, nhất định là cậu đừng dễ dàng tha cho chúng nó (mỉm cười)]

Từ Thanh Đào chưa kịp trả lời, Tạ Sênh đã bắt đầu bày mưu tính kế thay cho cô.

Tạ Sênh: [Bây giờ có hai phương án cho cậu lựa chọn.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!