Sau khi Từ Thanh Đào gửi tin nhắn này đi, cô không ngờ Trần Thời Dữ sẽ vì cô mà bỏ lại công việc chỉ để quay về.
Cô chỉ giả trân một chút theo thói quen mà thôi, thể hiện sự để tâm của mình dành cho anh bằng cách ấy, gửi xong thì vui vẻ tắm rửa rồi đi ngủ.
Vậy nên, khi Trần Thời Dữ về đến nhà, anh mở cửa ra, lúc thấy phòng khách tối om, có lẽ là anh đã đoán ra được tình hình của cô.
Đúng là chẳng có gì bất ngờ, đúng y như dự đoán.
Mở cửa phòng ngủ ra, người nào đó nói sẽ đợi anh đến nửa đêm, không có anh thì không ngủ được, cô gái đói bụng đáng thương tội nghiệp, đang ngửa người ngủ trên giường, ôm gối ôm chó bắp cải mà cô thích nhất như bạch tuộc, ngủ say đến nỗi quên hết trời đất.
Máy tính bảng trên giường vẫn đang phát bộ phim mạng mà cô chưa xem xong, diễn biến của phim vẫn đang tiếp diễn trong im lặng.
Trần Thời Dữ bấm tạm ngưng, sau đó anh khẽ cười.
Tiện tay cầm máy tính bảng bảng lên, nhân vật quen thuộc đập vào mắt anh, thế mà Từ Thanh Đào vẫn đang xem bộ web drama "Tình yêu trái ngang của cậu chủ Thời: Cô vợ bị tráo ôm con chạy" kia.
Dường như người đàn ông chợt nhớ ra điều gì đó, anh bỗng thấy nhức đầu.
Đúng lúc chiếu đến phần hậu trường, đạo diễn và nhà sản xuất đang khóc lóc thảm thương trước ống kính vì không còn vốn.
Bộ phim này đúng là một đoàn thể thống nhất, thực hiện đầy đủ niềm tin kiên định rằng cả đoàn phim chúng tôi đều là một lũ thiểu năng, đến khóc lóc than nghèo trước ống kính mà cũng đưa vào hậu trường cho được.
Anh tắt video đi.
Cô gái trên giường hơi nhăn mày, trở mình lộ ra tai nghe bluetooth ẩn sau làn tóc.
Chắc là do âm thanh đột ngột biến mất nên cô mới phản ứng lại như thế.
Trần Thời Dữ cúi người xuống, anh giúp cô tháo tai nghe ra, ngón tay anh vô tình đụng vào vành tai mịn màng, động tác của người đàn ông khựng lại.
Sau đó, anh cực kỳ cẩn trọng mà mơn trớn vết sẹo mờ mờ ở tai trái của cô.
Giúp cô chỉnh đèn ngủ ở đầu giường tối xuống, điện thoại Trần Thời Dữ lặng lẽ rung lên.
Việc anh giao cho Triệu Dương làm lúc chiều đã có tin tức, anh ấy đã tổng hợp hết mọi việc Từ Thanh Đào đã làm trong ngày, nào là cô đã mua những gì, nào là cô đã ăn những gì, dùng những gì, có thể so với một bản báo cáo công tác hoàn mỹ.
Có thể thấy được khát vọng của trợ lý Triệu với tiền thưởng cuối năm và KPI của mình qua từng con chữ.
Chỉ toàn là mấy việc lặt vặt như trà sữa và gọi thức ăn ngoài, không tiêu hao bao nhiêu.
Đến khi thấy dòng ghi chép cuối cùng của cao ốc Vân Đình, hiển thị một chiếc cà vạt nam trị giá tám nghìn tệ, Trần Thời Dữ hơi nhướn mày.
Ánh mắt bỗng chuyển sang bàn trang điểm duy nhất trong phòng.
Trong chiếc túi được đóng gói tỉ mỉ kia, rõ ràng là một chiếc cà vạt nam tơ tằm sọc xanh đậm.
…
Sáng hôm sau đi làm, trạng thái tinh thần của Từ Thanh Đào khá tốt.
Nghiêm Linh mời uống chút cà phê để tỉnh táo nhưng nó không cần thiết với cô.
Chuyện này khá là lă, Nghiêm Linh còn tưởng cô kéo dài mạng sống bằng cà phê cơ chứ, thế là chị ấy hỏi Từ Thanh Đào rằng, có phải tối qua ngủ sớm lắm phải không.
Tối qua Từ Thanh Đào ngủ rất sớm, nhưng thói quen ngủ của cô không tốt, thích xem phim trước khi ngủ, có khi diễn biến của phim chán vô cùng chán có thể "ru" cô vào giấc ngủ.
Nhưng ảnh hưởng xấu là, âm thanh của phim luôn du dương trầm bổng.
Có lúc không để ý mà bước vào giấc ngủ, rạng sáng có thể bị âm thanh lớn bất thình lình làm giật mình tỉnh giấc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!