Chương 18: (Vô Đề)

Để tránh cho đêm dài lắm mộng, ngay ngày hôm sau, Từ Thanh Đào đã lập tức đổi khóa nhà mình.

Giờ nghỉ trưa, Nghiêm Linh bỗng đưa ra đề xuất: "Ai muốn uống trà sữa không?"

Laura có tính tình phóng khoáng, cô ấy rời khỏi ghế, cười hì hì: "Tổng chủ biên, chị mời ạ?"

Nghiêm Linh nói: "Mời cái gì mà mời, muốn uống thì tự đi mà mua ấy."

Khi quay đầu lại, chuẩn bị hỏi Từ Thanh Đào, Nghiêm Linh chợt ngây người, kinh ngạc hỏi cô: "Sao hôm nay em lại đeo khuyên tai vậy?"

Từ Thanh Đào xoa nhẹ một cái, thoải mái nói: "Đẹp không ạ?"

"Đẹp, với ngoại hình này của em thì em có đeo dây thừng cũng đẹp." Nghiêm Linh cố ý tức giận, trợn mắt mà nói.

Từ Thanh Đào vui lắm, thật ra, so với việc được người khác giới khen, cô thích nhận được lời khen của người cùng giới hơn. Trước đến nay, lời khen của phụ nữ không hề mang theo bất kỳ hàm ý nào, chỉ khen một cách đơn thuần mà thôi.

Lời khen thật lòng sẽ luôn có qua có lại.

Từ Thanh Đào khéo miệng, cũng theo đó mà khen Nghiêm Linh một câu, dỗ chị ấy vui như mở cờ trong bụng.

Đúng lúc đang là giờ nghỉ trưa, không khí trong tổ nhỏ cũng thoải mái, mọi người đều dùng máy tính lướt Weibo, dạo Douban.

Từ Thanh Đào cũng không phải là ngoại lệ, cô lấy điện thoại ra, lướt nhóm đời sống, không biết cô bỗng nhớ ra điều gì mà đột nhiên ngừng lại, dọn hết đồ trang điểm trên bàn.

Sau đó tự sướng mấy tấm trước gương.

Sau khi chụp khoảng mười mấy tấm, Từ Thanh Đào mới chọn ra một tấm có góc độ hoàn hảo nhất.

Cô đang muốn gửi cho Trần Thời Dữ để anh nhìn xem tấm ảnh nào đẹp nhất.

Nhưng vừa nghĩ đến tên thẳng nam [*] vô vị nào đó, e là có gửi thì anh cũng chỉ đáp lại một câu: "Có gì khác nhau à?"

[*] Thẳng nam hay còn gọi là trực nam () được hiểu là những người đàn ông có tính cách ngay thẳng, chính trực. Luôn có trách nhiệm với những gì mình nói và hành động, khác xa hoàn toàn với loại tra nam khốn nạn chỉ biết đùa giỡn tình cảm của con gái nhà lành.

Ha ha, khả năng anh "quá quắt" hơn thế này khá cao ấy chứ.

Dựa theo mức độ độc mồm độc miệng của Trần Thời Dữ, có lẽ anh sẽ đáp trả lại cô bằng một câu thoại đầy bất ngờ như kiểu…

"Ba tấm ảnh chung một khung hình là có thể xóa được rồi."

Chỉ mới nghĩ đến thôi mà cô đã không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng đó rồi.

Mở cửa sổ trò chuyện với Trần Thời Dữ ra.

Ghi chú tên anh đã từ "Trợ lý chuyển hồ sơ" nâng cấp lên thành "Trần Thời Tiểu Dữ nghiêng nước nghiêng thành" [*].

[*] Chỗ này không phải là nhầm lẫn đâu nhé mọi người, "Trần Thời Tiểu Dữ", "Thời Tiểu Dữ" là biệt danh mà nữ chính đặt cho nam chính.

Khá phù hợp với gương mặt yêu nghiệt của anh.

Chọn lựa một hồi, cuối cùng cô vẫn gửi hai tấm ảnh tự sướng qua.

Từ Thanh Đào: [Xin chào Thời Tiểu Dữ, cơ quan chức năng phát hiện cô vợ nhỏ anh đánh rơi bên đường (đậu nành tủi thân)]

Từ Thanh Đào: [Xin hỏi, anh đánh rơi Từ Tiểu Đào dịu dàng hiền lành, hay là Từ Tiểu Đào thông minh lanh lợi thế?]

Hồi lâu sau, Trần Thời Dữ vẫn không trả lời.

Từ Thanh Đào oán thầm một câu: không thú vị chút nào cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!