Chương 17: (Vô Đề)

Từ Thanh Đào như không nghe thấy gì, vòng qua anh ta mà đi xuống tầng dưới.

Sự mềm mỏng luôn hữu dụng với cô, nhưng không hiểu sao lần này lại chẳng có tác dụng gì. Tống Gia Mộc sững sờ, khi lấy lại tinh thần, Từ Thanh Đào đã bước thêm mấy bước xuống bậc thang, tốc độ nhanh như thể đang tự hận mình không thể chạy khỏi đây trước khi anh ta rời đi.

Anh ta cứ như là một loại quái thú đáng sợ vậy.

Đã quen với ánh nhìn chăm chú mà Từ Thanh Đào dành cho mình, bây giờ bị tránh như tránh tà, tâm trạng Tống Gia Mộc không tốt chút nào. Tất nhiên là vì đã thấy Từ Thanh Đào muốn bước ra khỏi phạm vi trong tầm mắt mình.

Tống Gia Mộc tăng thêm âm lượng mà chất vấn: "Từ Thanh Đào, em đi đâu vậy?!"

Nghe được câu hỏi này, Từ Thanh Đào bỗng phản ứng lại kịp.

Vừa rồi bị phẫn nộ chi phối đại não, vậy mà cô lại quên mất rằng, đây là nhà của cô cơ mà?!

Sao cô phải rời đi chứ?

Người nên cút phải là cái gã tồi chết tiết Tống Gia Mộc này mới đúng!

Từ Thanh Đào dừng chân lại, mặt không thay đổi mà quay trở về.

Trái tim Tống Gia Mộc cũng đã mềm nhũn: "Đào…"

Cô tăng tốc, bước chân lướt nhanh qua anh ta.

Cũng không thèm quay đầu lại mà vào thăng trong nhà, trước khi Tống Gia Mộc quay lại, cô đóng cửa "rầm" một cái.

Nguy hiểm thật, may mà Tống Gia Mộc tránh được kịp lúc, nếu chậm một giây nữa thôi, có lẽ là sống mũi cao vút của anh ta sẽ bị đập vào ván cửa.

Hai lần liên tiếp bị cô từ chối tiếp đón, lòng Tống Gia Mộc dâng lên một luồng khí nóng. Dù Từ Thanh Đào của trước kia cũng có chút tùy hứng kiêu căng, nhưng khi đối mặt với anh ta, cô chỉ biết giận dỗi lặt vặt, sẽ luôn nghe theo anh ta, không hẳn là ngoan ngoãn phục tùng, nhưng ít nhất thì, cho tới bây giờ, anh ta chưa bao giờ phải hứng chịu cơn tức giận lớn như thế này.

Trước đây, mỗi lần cãi nhau, đều là do Từ Thanh Đào chủ động làm hoà.

Lần này anh ta đã nhún nhường mà tìm gặp cô, không ngờ thứ mà anh ta nhận được lại là sự lạnh nhạt thế này, chút kiên nhẫn ít ỏi của Tống Gia Mộc cũng đã cạn kiệt rồi.

Bàn tay to lớn nắm chặt lại thành quyền rồi giơ lên, một giây trước lúc anh ta muốn nện vào cánh cửa này…

Động tác gõ cửa của Tống Gia Mộc dừng lại, chợt buông lỏng nắm đấm.

Anh ta đến tìm Từ Thanh Đào để làm hoà chứ không phải là đến để cãi nhau.

"Từ Thanh Đào. Anh tới tìm em để nói chuyện một chút." Tống Gia Mộc vặn chốt cửa, phát hiện Từ Thanh Đào khóa trái cửa ở bên trong, chỉ đành đè nén cơn bực bội đang dâng trào mãnh liệt: "Mở cửa mau, em biết anh có chìa khoá mà."

Tống Gia Mộc nói chưa dứt lời, nhưng, trong lúc anh ta nói, Từ Thanh Đào mới chợt nhớ ra rằng, hình như cô đã quên béng đi chuyện quan trọng như vậy.

Dĩ nhiên, không lấy lại chìa khoá của tên cặn bã đó không phải vì lòng cô vẫn còn hoài niệm vương vấn anh ta, chỉ đơn giản là vì, lúc đó cô bị tức đến choáng đầu hoa mắt, căn bản là không nhớ ra chút chuyện nhỏ nhặt này.

"Rắc" một tiếng.

Tay nắm khóa cửa chuyển động, Từ Thanh Đào mở cửa.

Hai mắt Tống Gia Mộc sáng rực lên: "Cuối cùng thì em cũng chịu mở cửa ra rồi sao?"

Từ Thanh Đào chẳng thèm nói nhảm với anh ta, cô chìa tay ra, đi thẳng vào vấn đề: "Chìa khoá."

"Cái gì?"

"Nghe không hiểu tiếng người à. Trả tôi chìa khoá mau!"

Cô vừa mới nói xong, sắc mặt Tống Gia Mộc biến đổi ngay tức thì, trước kia, dù có làm căng hơn thế này thì cô cũng sẽ không bao giờ mở miệng đòi lại chìa khoá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!