Đã mười phút trôi qua kể từ lúc Trần Thời Dữ gửi tin nhắn thoại đó đến.
Từ Thanh Đào ngồi trước máy tính, đối diện với file tài liệu trống không, đầu óc cô vẫn là một mảng trống rỗng.
Cô bị thả thính ngược rồi ư?
Độ nóng nơi gò má vẫn còn đó.
Dùng mu bàn tay xoa nhè nhẹ, Từ Thanh Đào bèn cảm thấy nhiệt độ của điều hòa trong phòng quá cao.
Cô rời khỏi ghế, chuẩn bị tới phòng khách tắt điều hòa trung tâm.
Vừa ra khỏi phòng được một bước, cô đã bị màn đêm tối đen như mực bên ngoài giữ chân lại trong tích tắc.
Nghĩ kỹ thì, bây giờ cũng đã giữa tháng năm rồi, nào có nhà ai còn mở điều hòa đâu.
Cô không hề thấy mình nhát, dù sao thì việc sợ bóng tối cũng không phải là chuyện đáng mất mặt, hơn nữa, cô còn mắc bệnh quáng gà nữa kìa.
Chỉ là, khi trở về phòng của mình, cô liếc nhìn ra bên ngoài một lần nữa.
Cô nhớ, khi cô chuyển đồ từ nhà đến Bách Nguyên Nhất Hào, phòng khách vào ban đêm luôn trong trạng thái "đèn đuốc sáng trưng", đèn chưa tắt bao giờ. Cô còn cho rằng Trần Thời Dữ quên không tắt đèn, dẫu sao thì đây cũng là thế giới của người có tiền mà, anh không cần băn khoăn quá nhiều về vấn đề lãng phí điện.
Nhưng mà, anh đã đi công tác suốt một tuần nay rồi.
Phòng khách thì chưa bao giờ sáng đèn.
Không biết sao lúc trước cô lại không quan tâm đến chi tiết này, mà bây giờ lại chợt chú tâm tới.
Lòng Từ Thanh Đào bất chợt xuất hiện bọt khí, tựa như vừa ném một viên đá vào nước soda cam vậy.
Không phải chứ, không phải chứ, không phải chứ!
Chẳng lẽ có "người nào đó" lo cho cô, lo rằng cô sẽ sợ nên mới tính tế mà để lại một ánh đèn cho cô? Thời Tiểu Dữ à, cuối cùng thì anh cũng đã bị tôi "nắm" được rồi!
Từ Thanh Đào lăn một mạch lên giường, tâm trạng rất rất tốt, mở WeChat lên.
Vừa đúng lúc Trần Thời Dữ gửi tin nhắn đến cho cô.
Cô nhận được một tin nhắn thoại.
[Câu thả thính này cũng sao chép từ Tiểu hồng thư à?]
Từ Thanh Đào nghiêm túc giải thích: [Tự tôi nghĩ ra, cảm ơn anh.]
Lòng chẳng chứa đựng ý nghĩ tốt đẹp gì, cô từ từ gõ chữ:
[Anh Thời Dữ ơi, anh nói xem, vì sao khi anh ở đây thì đèn trong phòng khách lại mở vậy nhỉ?]
[Còn khi anh không ở đây, sao đèn trong phòng khách lại không sáng thế?]
Suýt thì cô đã lỡ tay gõ luôn mấy chữ "tôi đã phát hiện anh đang lén lút quan tâm tôi" lên mặt luôn rồi!
Mau thừa nhận đi, thừa nhận rằng anh bật đèn vì tôi đi!
Trần Thời Dữ cũng chậm rãi đáp trả:
[Bởi vì tôi là thần của em.]
Câu thả thính mộc mạc "Anh Thời Dữ, anh là thần của tôi" mà Từ Thanh Đào gửi cho Trần Thời Dữ mấy ngày trước đột nhiên lại tấn công ký ức cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!