Từ Thanh Đào hối hận rồi, bây giờ cô đang rất hối hận.
Cô hối hận tại sao khi ra ngoài cô lại không đeo chiếc nhẫn cưới kim cương mười carat chói mắt của mình!
Đặc biệt là khi nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương trên tay Trình Gia Di còn không bằng một phần ba viên kim cương của cô.
Cảm xúc hối hận đã đạt tới đỉnh điểm.
Một kịch bản Tấn Giang vả mặt nữ chính hay ho đến nhường này.
Sao cô lại cứng đầu bỏ lỡ mọi thứ chỉ vì những sai lầm của mình cơ chứ!
Cõi lòng cô nát tan chao đảo, nhưng cô không thể hiện ra bên ngoài.
A a a a, tức chết cô rồi, cô hối hận quá!
Khi nhân viên đóng gói cà vạt, Từ Thanh Đào ngồi trong phòng chờ dành cho khách hàng VIP, cô điên cuồng bóc phốt với Tạ Sênh.
[Cậu chưa từng thấy loại trà xanh này nhiều thủ đoạn cỡ nào đâu, một phút thôi mà có đến mười động tác giả vờ hất tóc, tài liệu biểu diễn bắt buộc của Học viện Điện ảnh Vân Kinh mà không có cô ta chắc chẳng ai thèm xem [*]:)]
[*] Ở đây Từ Thanh Đào đang nói mỉa, cà khịa Trình Gia Di "nhập vai" trà xanh quá điêu luyện, nếu diễn xuất cỡ này mà không được lấy làm tài liệu diễn xuất thì cỡ nào mới được,… kiểu vậy.
[Chỉ nóng lòng muốn khoe khoang với tớ chiếc nhẫn kim cương mà gã đàn ông xấu xa kia tặng cô ta, người mẫu cũng chẳng kính nghiệp được như cô ta (mỉm cười)]
Tạ Sênh: [Cảm giác nhập vai mạnh mẽ thật đấy, tớ đã bắt đầu tức rồi đây này! (siết chặt nắm đấm)]
Tạ Sênh: [Chồng cậu đâu? Cậu ấy có đến hay không, à không cần gấp, cái cần gấp là chiếc thẻ đen không hạn mức của cậu ấy có đến hay không ấy? (siết chặt nắm đấm)]
Xem đến đây, Từ Thanh Đào chợt ngây người.
Hình như mấy ngày trước Trần Thời Dữ có đưa cho cô một tấm thẻ phụ.
Không, không, không…
Từ Thanh Đào sắp từ bỏ suy nghĩ đáng sợ của mình! Đừng bị mật ngọt chết ruồi của chủ nghĩa tư bản mê hoặc chứ!
Hôm nay quen tay quẹt thẻ phụ của ông lớn.
Rồi ngày mai quẹt thẻ phòng của ông lớn luôn thì sao?!
Suy nghĩ này vừa xuất hiện, không hiểu sao cô lại không kìm được suy nghĩ trong lòng mình, trong đầu chợt hiện ra gương mặt điển trai vừa không nghiêm túc lại vừa hấp dẫn của Trần Thời Dữ.
Nếu anh biết cô có suy nghĩ quẹt thẻ phụ của anh rồi lại còn quẹt thẻ phòng của anh, có lẽ là cái tên đàn ông xấu xa đó sẽ dùng đôi mắt phượng đẹp tuyệt vời đầy sắc lạnh mà nhìn cô rồi cười như không cười. Khóe mắt anh hướng xuống, lông mày hơi nhướn lên, đuôi mắt xếch xếch, trông vô cùng quyến rũ.
Sau đó u ám lên tiếng:
"Quẹt thẻ của tôi, ngủ với tôi!"
"Mọi điều tốt đẹp trên thế gian này đều do một mình em chiếm hết, đúng không?"
A a a a a!
Miêu tả cụ thể quá đi! Như thể đã bị Trần Thời Dữ giễu cợt một vố vậy! Từ Thanh Đào dùng sức mà xoa thật mạnh vào gương mặt mình, dùng cách cảm nhận khuôn mặt mềm mại để xoa dịu cảm giác ngượng ngùng.
Cô vội vã đè nén thói ham hư vinh vừa chớm nở trong lòng mình.
Nhét thẻ phụ của ông lớn vào chỗ sâu nhất trong chiếc túi xách mini của mình.
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!