Chương 14: (Vô Đề)

"Mới mười phút chúng ta không gặp nhau thôi mà, vừa bằng thời gian tắm, em cũng không cần phải nhớ nhung tôi nhiều đến vậy đâu."

Đã nửa tiếng trôi qua, Từ Thanh Đào vẫn có thể bắt chước câu nói này của Trần Thời Dữ giống y như đúc, thậm chí cái giọng điệu không biết xấu hổ đó cũng không khác là bao, cô tái hiện lại chân thật vô cùng.

Đầu bên kia WeChat, Tạ Sênh cười như điên, tiếng cười quỷ dị vang vọng khắp nhà, suýt thì đã làm vỡ trần nhà cô.

Từ Thanh Đào định bảo cô ấy nhỏ giọng giúp tớ một chút, nhưng nghĩ đến việc, hẳn là căn hộ có view sông ở toà nhà Bách Nguyên Nhất Hào này sẽ không thể không có cách âm, thế là cô lại tiếp tục buông lời phỉ nhổ Trần Thời Dữ.

"Anh ấy còn nghĩ tớ đang ám chỉ là tớ muốn tắm cùng anh ấy đấy, tớ tắm cùng anh ấy làm gì, ủ mưu để anh ấy chà lưng cho tớ chắc?"

Không biết câu nói này đã đâm trúng huyệt cười nào của Tạ Sênh mà đối phương lại cười trọn vẹn năm phút.

Cười xong xuôi hết thảy, cô ấy mới dừng lại: "Nhưng mà, tớ có cảm giác trừ cái miệng hơi xấu xa một chút ra thì hình như những thứ khác cậu ấy đều rất tốt."

Một chút là vô vàn, vô số phải không?

Từ Thanh Đào liếc mắt, châm chọc: "Có à?"

Tạ Sênh: "Có mà. Như đêm nay vậy đó, nếu như chỉ là bạn bè khác giới bình thường thì cùng lắm là sẽ đưa cậu đến đồn cảnh sát rồi thôi, chứ sao lại ở đó cùng cậu những ba tiếng đồng hồ chứ?"

Nhưng, lời vừa ra khỏi miệng, cô ấy lại nhớ tới khuôn mặt như "hồng nhan họa thủy" của Từ Thanh Đào.

Không chừng là vẫn tồn tại những người đàn ông tự cho mình là đúng, vì muốn bảo vệ cô mà đợi cô ba tiếng đồng hồ.

Thế là Tạ Sênh lại mở miệng: "Nghĩ đến Tống Gia Mộc mà xem."

Ba chữ Tống Gia Mộc vừa dứt, Từ Thanh Đào nhớ ra ngay.

Đừng nói là ở cùng cô ba tiếng đồng hồ trong đồn cảnh sát, e là gọi điện thoại cũng không được ấy chứ.

Cho dù có gọi được thì cũng chỉ nhận lại kết quả là anh ta đang bề bộn nhiều việc.

Bận công việc, bận ở bên Trình Gia Di, bận làm chuyện tất cả mọi chuyện không liên quan tới cô.

"Cậu nói đúng."

Để so sánh thì ông lớn vẫn tốt hơn.

Đúng là người đàn ông tốt nhất thế gian này, nhỉ?!

Tạ Sênh đổi đề tài, giọng thay đổi, có chút nghi hoặc: "Nhưng đúng là lần này đã nằm ngoài dự đoán của tớ. Tớ cứ tưởng là tổng tài bá đạo Trần Thời Dữ quý thời gian như vàng như bạc hẳn là sẽ không lãng phí thời gian vào việc gì khác ngoài việc kiếm tiền."

Nhưng, cô ấy cũng chỉ hoài nghi trong thoáng chốc, sau đó cảm thán rằng: "Có điều, không ngờ cậu chủ Hằng Gia sẽ xuất hiện trong đồn cảnh sát. Có lẽ đây là lần đầu tiên của cậu ấy."

Theo như ấn tượng thì đây là lần đầu tiên.

Dù sao thì, trước giờ Tạ Sênh chưa từng thấy tổng tài bá đạo nhà nào lại tới đồn cảnh sát giám sát lúc đêm hôm khuya khoắt như thế này.

Ngờ đâu, Từ Thanh Đào không nghe thấy câu nói này, như thể là chợt nhớ ra điều gì đó, tự lẩm bẩm một câu: "Cũng không phải lần đầu tiên mà."

Cô nhớ, hồi còn học cấp ba, lần gặp mặt đầu tiên giữa cô và Trần Thời Dữ diễn ra ở đồn cảnh sát.

Cũng không phải là do cô có ấn tượng sâu sắc gì đó với Trần Thời Dữ, mà bởi vì, đó cũng là lần đầu tiên cô vào đồn vì đánh nhau ẩu đả.

Cụ thể nguyên nhân đánh nhau thì Từ Thanh Đào không còn nhớ nữa, người đánh nhau không phải cô, cô chỉ là một người qua đường vô tội.

Trên đường về, vì để giảm bớt hình phạt của mình, cô đã làm không ít chuyện của "người tốt việc tốt".

Phát cho mấy bạn nam bị thương nghiêm trọng nhất mấy cái băng keo cá nhân hình tiểu hồ ly mà cô mang theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!