Thật ra Từ Thanh Đào không định khóc.
Cô không phải người hay khóc, những việc từng trải qua trong cuộc sống từ bé đến lớn đã khiến cô có nhận thức sâu sắc về câu nói "có khóc cũng vô dụng".
Nhưng, không biết vì sao nữa, khoảnh khắc vừa thấy Trần Thời Dữ xuất hiện, mọi sợ hãi và khiếp đảm dồn nén trong lòng như đã được trút hết ra ngoài.
Sau khi ôm lấy người đàn ông như gấu Koala, mọi ấm ức trong lòng Từ Thanh Đào ùn ùn kéo đến như muốn càn quét thân thể cô từ trong ra ngoài
Mà…
Biết rõ là không thể trách anh vì bất cứ điều gì cả.
Nhưng cô vẫn vô thức không kìm được những bướng bỉnh trong lòng.
Hơn nữa, càng nghĩ càng cảm thấy Trần Thời Dữ phải chịu hết phần lớn trách nhiệm.
Nếu không phải vì mấy ngày nay anh lơ cô, dẫn đến kế hoạch B không có tiến triển gì thì tối nay cô cũng đâu thèm đi bar uống rượu làm gì? Nếu không phải vì cô mượn rượu giải sầu thì làm gì "tạo" khả năng cho tên biến thái cuồng giết người kia theo dõi cơ chứ?!
Nhớ đến đây, Từ Thanh Đào bỗng ngớ người ra, tự dưng cảm thấy tình cảnh này rất quen thuộc.
Nghĩ kỹ lại thì, đây không phải là tình tiết cao trào trong "Tình yêu trái ngang của cậu chủ Thời: Cô vợ bị tráo ôm con chạy" sao?!
… Đào Tiểu Đào rơi vào tay lưu manh và bị họ trêu chọc, tổng giám đốc Thời bá đạo tốc biến anh hùng cứu mỹ nhân, sau khi tâm sự tỏ bày nỗi lòng với nhau, hai người ngọt ngào hòa thuận như lúc đầu, tình cảm nồng thắm muôn phần…
…
… Rốt cuộc cái bộ phim Mary Sue thiểu năng này định tẩy não cô đến bao giờ vậy hả!!
Nhưng mà…
Ngọt, ngào?
Tình, cảm, nồng, thắm?
Nghĩ đến tiến độ của kế hoạch B đã ngừng trệ mấy ngày nay, bỗng dưng Từ Thanh Đào nảy ra một ý nghĩ bạo dạn.
Sau khi nỗi hoảng sợ lúc đầu qua đi, mặc dù tâm trạng hiện giờ của cô đã dần bình ổn trở lại, nhưng con tim cô lại vì anh mà lao xao, cứ đập bình bịch mãi không thôi.
Nếu như nói lúc trước là sợ hãi thật sự, vậy thì vẻ hoảng hồn tiếp sau đây chính là diễn xuất tuyệt vời của ảnh hậu Oscar – Từ Tiểu Đào.
Trông cô như đã phải hứng chịu những uất ức lớn lao vô cùng: "Đều tại…"
Chữ "anh" còn chưa kịp nói ra.
Từ Thanh Đào rơm rớm nước mắt mà ngước lên, tầm nhìn rơi ngay vào lồng ngực của Trần Thời Dữ – ngay mảng áo sơ mi bị nước mắt và son môi của cô quệt vào, chỗ đó nhăn nhúm lại và dính bẩn.
Rồi cô chỉ biết lặng im.
Đặc biệt là, sau khi chợt nhớ ra mỗi quý Hằng Gia có bốn mươi lăm tỷ tiền lợi nhuận.
Chắc là ông lớn sẽ không mua một chiếc áo sơ mi trị giá bốn trăm ba mươi tệ đâu nhỉ?
Sự thinh lặng của Từ Thanh Đào càng chân thực hơn cả.
Và mang theo cả nỗi tuyệt vọng bé nhỏ.
Dường như Trần Thời Dữ không chú ý đến sự im lặng của cô, anh nhìn xuống.
Sau đó anh cũng nhìn thấy vạt áo của mình đã nhăn nhúm và in hằn tùm lum vết tích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!