Chương 11: (Vô Đề)

Sau khi nằm viện bảy ngày, cuối cùng thì Từ Thanh Đào cũng đã quay trở lại công ty.

Chuyên cần của tháng này đi toi luôn rồi, hơn nữa, sau một tuần không đến công ty, công việc nhiều đến nỗi chất chồng chất đống khiến cô bận bịu bù đầu bù cổ.

Làm miệt mài từ chín giờ sáng đến chín giờ tối mà tiến độ chỉ mới dừng lại ở mức "tạm thời đã hoàn thành được một nửa".

Ba ngày tiếp theo, Từ Thanh Đào đều phải xử lý bài phỏng vấn và nội dung công việc của tuần trước.

Gửi báo cáo tuần của tuần này qua thư điện tử xong đã là mười một giờ tối.

Cả một tầng lầu, chỉ còn lại cô và tổ kỹ thuật kế bên vẫn đang tăng ca.

Từ Thanh Đào vươn vai, chuẩn bị đặt đồ ăn ở một cửa tiệm gần đây cho mình.

Cầm điện thoại lên, trước lúc mở ứng dụng đặt thức ăn, giao diện WeChat trên màn hình vẫn còn đó.

Ghi chú tên "Cục cưng" trong khung trò chuyện được ghim lên trên trông cực kỳ nổi bật, vì để tỏ vẻ uy nghiêm, cô đã xóa "=3=" đi.

Từ Thanh Đào nhìn chằm vài giây, rồi đột nhiên suy sụp mà che mặt mình lại.

Đúng thế, từ sau lần phát bộ phim Mary Sue thiểu năng đó ở bệnh viện, cô đã mất mặt ba trăm sáu mươi độ không góc chết.

Đến tận hôm nay Từ Thanh Đào vẫn chưa chủ động liên lạc với Trần Thời Dữ.

Càng miễn bàn đến việc sang Tiểu hồng thư sao chép mấy lời tình tứ sến súa như rắm cầu vồng rồi gửi cho Trần Thời Dữ.

Ngay cả việc duy trì liên lạc bình thường như chào buổi sáng và chúc ngủ ngon cô cũng không dám gửi, làm ơn đi, mặt cô cũng có dày đến thế đâu!!

Nhưng Trần Thời Dữ cũng không chủ động trêu chọc khiến cô thấy khá là ảo diệu.

Được thôi.

Dù rằng, vốn dĩ là cuộc hôn nhân giả tạo này của họ không hề tồn tại trường hợp liên hệ thân thiết.

Có trách thì trách Trần Thời Dữ ấy, anh mới ở bệnh viện cùng Từ Thanh Đào có mấy ngày mà đã làm cô sinh ra ảo giác rồi.

Dường như cuộc sống hôn nhân chớp nhoáng làm bừa này cũng không hề giả tạo như cô từng nghĩ.

Bây giờ nhìn lại mới thấy, quả nhiên là ảo giác.

Lương Tịnh Như đã cho cô dũng khí à [*], đến cô mà cũng dám cho rằng Trần Thời Dữ sẽ hạ cái đầu cao quý của anh xuống và chủ động liên lạc với cô ư?!

[*] Lương Tịnh Như là ca sĩ thể hiện bài hát "Dũng khí".

Còn ngỡ rằng, sau khi kết hôn, qua nhiều ngày tấn công anh bằng mấy lời tình tứ sến súa y như rắm cầu vồng, thì địa vị của cô trong lòng Trần Thời Dữ sẽ được nâng cao hơn đôi chút.

Đúng là làm người thì không thể đắc ý vênh váo được, kế hoạch B trong "kế lớn báo thù" của cô đang đứng trước tình cảnh "gánh thì nặng mà đường thì xa".

Mở khung trò chuyện với Trần Thời Dữ lên, Từ Thanh Đào cảm thấy mình nên khôi phục lại chức trách của một người vợ.

Một tuần qua, chuyện nhục mặt nào đó cũng đã trôi qua rồi, dư âm nhạt dần, khi đối diện với Trần Thời Dữ một lần nữa, Từ Thanh Đào lại trở về làm yêu tinh nhỏ phiền phức.

[Buổi tối tốt lành nhé anh Thời Dữ, anh biết vịt có những loại nào không, vịt Đạt Khắc này, vịt B. duck này, vịt mếu máo này, và em nhớ anh này ~ (thẹn thùng)]

Sau khi gửi đi, Từ Thanh Đào cũng không chú ý gì.

Gửi mười câu tình tứ sến súa cho ông lớn, thì anh thường chỉ chịu hạ thấp địa vị, nể nang mặt mày mà trả lời lại một câu.

Bắt đầu từ ngày hôm sau, Từ Thanh Đào lại bắt đầu check in gửi "Chào buổi sáng" và "Ngủ ngon".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!