Chương 106: Kết thúc

Mùa tốt nghiệp năm 2015 chậm rãi đến, đây là mùa mưa, mưa khá nhiều.

Vào một ngày bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn được nữa, trên bầu trời chợt nổi cơn giông, theo bản năng, mọi người cảm thấy đây là một điềm báo không hề tốt lành.

Trong sách giáo khoa môn Ngữ văn từng dạy rằng, biệt ly giữa người với người chỉ là chuyện của một khoảnh khắc, duyên mỏng tình sâu, vừa chớp mắt một cái mà ta đã đi hết cuộc đời này rồi.

Chỉ là, Trần Thời Dữ không thể nào ngờ được rằng, biệt ly của anh với bố mẹ lại đến nhanh tới mức này, đột ngột đến thế. Duyên phận ngắn ngủi đến nỗi anh còn không nhớ là mình đã gọi bao nhiêu tiếng mẹ trên đời này nữa.

Sau khi trực thăng bị rơi, nhân viên đội cứu hộ tìm kiếm trong núi trọn vẹn ba ngày, cuối cùng đành công bố hành động giải cứu kết thúc trong thất bại.

Rơi từ độ cao mấy nghìn mét và gây ra tiếng nổ cực lớn, hiện trường chỉ toàn là hỗn loạn, thi thể của vợ chồng Trần Dụ Sinh nay chỉ còn là một phần hài cốt.

Trước giờ người bố cao lớn đẹp trai ngời ngời chưa từng thấp bé đến vậy.

Thấp bé đến nỗi cần anh phải ngồi xổm xuống, cần anh phải khom người xuống thì mới có thể nhìn thấy mặt của bố.

Trần Thời Dữ như tất cả các thiếu niên mất đi cả bố lẫn mẹ khác, anh không thể tin vào mắt mình, suy sụp mà khóc thật lớn, cuối cùng, anh dần bình tĩnh lại, chấp nhận tất cả sự thật đã được định sẵn này.

Trên tin tức nói bố mẹ của anh chết là vì sự cố xảy ra ngoài ý muốn, cáo phó vừa được tung ra đã khiến không biết bao nhiêu người trong giới chấn động.

Những đồn đoán của thế giới bên ngoài và các chủ đề đào bới của giới truyền thông, khi đối diện với gia tộc giàu có đến nỗi "hận không thể hút hết tất cả xương tủy" này, quả thật là họ đã vắt khô giá trị lợi dụng này, hút đến những giọt cuối cùng.

Nhưng tất cả những điều này đều không là gì với Trần Thời Dữ, tang lễ do chú hai Trần Kiều đứng ra tổ chức, anh chỉ cần đóng vai một thiếu niên đau khổ vừa mất đi cả bố lẫn mẹ là được.

Cho dù không có bất cứ ai mở miệng phản bác.

Nhưng tất cả mọi người đều biết rằng, nhà họ Trần sắp thay đổi rồi.

Hôm diễn ra tang lễ, trời đổ cơn mưa nhỏ.

Mabel, một bảo mẫu gốc Pháp, đặt đĩa thức ăn lên bàn học của Trần Thời Dữ, mở miệng nói một tràng tiếng Pháp: "Cục cưng, hãy ăn nhiều một chút đi, chắc chắn là bố mẹ của cháu không hề muốn thấy dáng vẻ hiện giờ của cháu."

Mabel là một người phụ nữ Pháp điển hình, bà ấy có khuôn mặt tròn bầu bĩnh và mái tóc xoăn tự nhiên ngắn màu vàng, lo lắng nhìn anh.

Từ sau hôm xảy ra chuyện cho đến tận bây giờ, đã nhiều ngày nay, Trần Thời Dữ không hề mở miệng nói chuyện, anh vẫn luôn im lặng mà nhìn ra bên ngoài, dường như sự ra đi của bố mẹ đã mang đi hết thảy mọi dũng khí và sức sống của thiếu niên này theo.

Mabel không hiểu mối quan hệ phức tạp trong gia đình giàu có người Trung Quốc, nhưng từ lời của quản gia, bà ấy có thể mơ hồ đoán ra được rằng, có lẽ, không ai có thể phủ nhận được rằng, cái chết của Trần Dụ Sinh không hẳn là có liên quan đến Trần Kiều.

Một bên là bố mẹ, là hai người yêu anh nhất trên đời này, một bên là chú hai, người đã nhìn anh lớn lên bao lâu nay, anh em ruột thịt tàn sát lẫn nhau, lòng bàn tay với mu bàn tay ông nội đều là thịt, sau khi mất đi một người con trai, ông nội cũng không nhẫn tâm truy cứu người con trai khác.

Tựa như là, chỉ trong khoảnh khắc này, tất cả mọi người trên thế giới đều đang đứng ở phe đối lập với Trần Thời Dữ.

Mabel biết anh rất buồn, sau khi đặt đĩa đồ ăn uống thì lặng lẽ ra ngoài.

Cơn mưa nhỏ ngoài cửa sổ biến thành mưa lớn, Trần Thời Dữ bỗng mở miệng và hỏi: "Mabel, đưa tôi một cái ô được không?"

Trong căn phòng trống trải.

Chẳng có bất kỳ một lời hồi đáp nào.

Tang lễ được tổ chức theo lịch trình đã đưa ra, chỉ cho phép một phía truyền thông được đưa tin.

Người trong nhà họ Trần lần lượt đi vào nhà cũ, chỉ là, họ không nhìn thấy con trai duy nhất của Trần Dụ Sinh. Phóng viên "nghé con mới sinh không sợ cọp" đi cùng với người thầy nổi danh của mình, tò mò nên hạ giọng xuống mà hỏi: "Sao không nhìn thấy Trần Thời Dữ, chẳng phải cậu ta nên đứng ở phía trước với tư cách là con trai trưởng hay sao?"

Người thầy trợn mắt nhìn anh ta, hốt hoảng nhìn xung quanh, cảnh cáo anh ta: "Nếu như cậu không muốn chết thì đừng nhắc đến tên của cậu ta."

Trợ lý im bặt, nhìn Trần Kiều – em trai ruột của Trần Dụ Sinh đang đứng trước linh đường đặt tại nhà cũ, rồi lại liên tưởng đến những tin đồn gần đây, sự thật trước mắt đã chứng minh được rằng, quyền lực của nhà họ Trần đã thay đổi, đây không phải là tin tức giả, Trần Thời Dữ vẫn còn nhỏ, sao có thể sánh với chú hai luôn nhìn chằm chằm như hổ đói cho được…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!