Mùa hè năm 2013, lần đầu tiên Trần Thời Dữ đến đồn cảnh sát.
Anh đã không thể nhớ rõ nguyên nhân nữa, sân bóng rổ anh thường hay đến xảy ra xung đột cãi vã, sau đó nhanh chóng dẫn đến xô xát da thịt. Hai bên lao vào đánh nhau, không bao lâu thì bị bắt về đồn bởi một cuộc gọi báo cảnh sát.
Người báo cảnh sát là cô bé khoảng mười ba tuổi.
Với tư cách là nhân chứng, cùng nhau ngồi chung xe về đồn cảnh sát.
Trên xe, một người bạn ra sức xin lỗi: "Tiểu Dữ, xin lỗi cậu, lúc bình thường thì bên này khá tốt."
Vừa nói xin lỗi vừa quan sát biểu cảm của cậu ấm trước mắt, người khác không biết thì thôi, nhưng trong lòng người bạn này biết rất rõ, cậu ấm "con cưng của trời" này vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng.
Thời điểm này, tính tình của Trần Thời Dữ không quá tốt, mà có là ai cũng thế thôi, đi ra ngoài đánh bóng rổ rồi lại bị dẫn đến đồn cảnh sát, sao mà tâm tình tốt cho được.
Anh nhắm mắt dưỡng thần, chẳng có ý định đáp lại.
Buồn bực.
Không biết đã lái xe mất bao lâu, Trần Thời Dữ cảm thấy cánh tay mình bị chọc vào một cái.
Ôm tâm tình buồn bực, anh mở mắt muốn bảo người đó cút, điều đập vào tầm mắt anh không phải là bạn mình, mà là cô bé vừa mới gọi điện báo cảnh sát.
Dáng vẻ xấp xỉ tuổi của mình.
Tóc buộc đuôi ngựa đơn giản, tóc mai lòa xòa được cặp cố định bằng chiếc kẹp tóc ngọc trai rẻ tiền.
Khuôn mặt của cô còn chưa nảy nở, vẫn còn đôi má phúng phính, rụt rè nhìn anh, chỉ chỉ vào cánh tay của anh: "Cậu chảy máu rồi, cần băng keo cá nhân không?"
Trong lòng Trần Thời Dữ buồn bực không thôi, bực tức mở miệng nói: "Vết thương bốn xăng
-ti
-mét, cậu định dùng băng keo cá nhân hai xăng
-ti
-mét để băng à?"
Cô im lặng, dáng vẻ giống như là đã bị doạ sợ bởi sự hung hăng của anh.
Trần Thời Dữ lại nhắm mắt lại lần nữa, dựa vào lưng ghế không muốn nói chuyện, nghĩ đến việc lát nữa về nhà còn phải giải thích với Văn Huệ tại sao mình lại chạy đến đồn cảnh sát, anh càng thấy buồn bực hơn.
Cánh tay lại bị chọc vào thêm lần nữa, Trần Thời Dữ cạn lời thật rồi.
Bấy giờ, anh của mười bốn tuổi vẫn chưa từng thích cô gái nào, cho dù là nam hay là nữ, thì khi đứng ở trước mặt anh, tất cả đều là đồng loại – ai cũng như nhau, không hề có cái tâm tình gọi là "hương hoa tiếc ngọc" với nữ sinh. Hơn nữa, trong lòng anh vẫn bày ra điệu bộ thanh cao, cho rằng chơi cùng với nữ sinh là hành vi phản bội anh em, đã thế thì chớ, "anh em như tay chân, phụ nữ như quần áo" cơ mà.
Trong nhà Trần Thời Dữ có phòng thay quần áo với hai cánh cửa to, có thể nói, quần áo thì nhiều vô số kể, càng không cần phải qua lại với con gái làm gì.
Cho dù thiếu nữ đang chọc anh này có vẻ ngoài xinh đẹp, xinh đẹp đến nỗi khiến người ta không thể quên được.
"Tôi có thể cho cậu hai chiếc băng keo cá nhân." Thiếu nữ vô cùng nghiêm túc nói, ngước mắt nhìn anh, đôi mắt hồ ly tròn xoe: "Như vậy là có thể dính được miệng vết thương bốn xăng
-ti
-mét rồi."
Trần Thời Dữ lại muốn phản bác, nhưng hai cộng hai bằng bốn, đây là kiến thức tiểu học đã từng được học.
Thế mà anh lại không thể bác bỏ được cái logic thiên tài này của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!