Từ Thanh Đào đăng nhập mật khẩu mở khóa, sau khi đẩy cửa đi vào thì trông thấy bữa tối mà Từ Thư Âm đã chuẩn bị, bữa tối được đặt ở trong phòng bếp.
Cô ngồi xổm xuống đổi giày, dù đang ở trong phòng sách, Từ Thư Âm nghe thấy tiếng động thì vẫn lên tiếng hỏi một câu: "Cục cưng? Đi học về rồi à?"
Từ Thanh Đào để giày lên tủ đựng giày, giẫm chân lên đôi tất bông hồ ly trắng tinh, đổi sang một đôi dép lê: "Vâng ạ."
Từ Thư Âm lại nói: "Thế thì mau rửa tay rồi chuẩn bị một chút đi, sắp ăn tối rồi."
Từ Thanh Đào gật đầu ậm ừ cho qua, ôm túi vải của mình chạy vào trong phòng ngủ.
Tình cờ chạm mặt Từ Thư Âm đang bưng dưa hấu đã cắt xong qua, nhìn thấy mặt cô thì nghi hoặc hỏi một câu: "Sao mặt con lại đỏ vậy?"
Từ Thanh Đào trả lời qua loa: "Phơi nắng ở bên ngoài, nóng quá!"
Phơi nắng?
Từ Thư Âm vô thức nhìn ra ngoài ban công.
Mặt trời đã lặn từ lâu lắm rồi, làm gì còn nắng đâu mà phơi?
Sau khi Từ Thanh Đào đóng cửa phòng ngủ thì nhào lên trên giường ngay.
Ôm lấy gối ôm chó bắp cải, cô không nhịn được mà lăn lộn hai vòng, chỉ để lộ ra đôi mắt hồ ly ướt át. Cô vô thức mím mím môi, chẳng chế trụ được suy nghĩ của mình – những gì vừa xảy ra dưới tòa nhà ban nãy cứ ào ạt "ghé thăm" tâm trí cô, lời khẩn cầu của nam sinh giống như máy phát lại vậy, cứ phát đi phát lại bên tai cô mãi không thôi.
Tai cũng đã bắt đầu nóng dần lên.
Chính ngay lúc này, điện thoại "brừm brừm" mấy tiếng rồi rung lên.
Trước khi đi, cô đã bị anh "ép buộc" thêm WeChat của anh.
C: [Về nhà chưa?]
Từ Thanh Đào cầm điện thoại gõ chữ: [Về rồi]
Anh đang soạn tin nhắn.
Từ Thanh Đào không nhịn được mà nhấn mở ảnh đại diện của Trần Thời Dữ ra xem, là ảnh Shin cậu bé bút chì giả dạng thành siêu nhân trứng. Cô không biết đã từng nghe câu nói ở đâu, hình như có khoảng chín mươi chín phần trăm trai đẹp lấy ảnh Shin cậu bé bút chì làm ảnh đại diện là playboy hoặc là một gã đàn ông tồi.
Nhớ đến khuôn mặt đó của Trần Thời Dữ, hình như là anh cũng đã đủ "vốn liếng" để làm playboy, làm một gã đàn ông tồi rồi.
Nhấp vào chỉnh sửa biệt danh cho anh.
Đầu tiên thì cô đổi thành "Trần Thời Dữ", nghe quá xa lạ.
Lại đổi thành "Đồ xấu xa", hình như nghe hơi giống như đang tán tỉnh.
Đổi tới đổi lui, có đổi thế nào thì cũng không thấy vừa lòng.
Cuối cùng thì cô hít một hơi thật sâu, run rẩy gõ chữ và đổi thành: Người nào đó.
Sau khi thoát khỏi giao diện chỉnh sửa biệt danh, Trần Thời Dữ đã gửi đến một tấm ảnh.
Nam sinh đang ngồi và được chụp lại một cách tùy tiện, trong lòng bàn tay là một chiếc bùa màu xanh – trông chiếc bùa này vô cùng quen thuộc, trên đó còn có tám chữ nho nhỏ quen thuộc: "Bảng vàng đề tên, tiền đồ sáng lạn".
Chẳng phải đây là tấm bùa mà hôm nay cô đã mua ở cửa hàng à?
Từ Thanh Đào sững sờ, rồi cô chợt nhận ra cái gì đó, vội vội vàng vàng ngồi dậy mở túi vải của mình ra, bên trong chỉ có mấy quyển sách luyện tập, còn có một chiếc bùa màu hồng lẻ loi trơ trọi, cái màu xanh lẽ ra phải nằm trong này mà nay đã mất tăm mất tích mất rồi.
Bây giờ thì không cần tìm làm gì nữa, biết được ai lấy nó đi rồi mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!