Chỉ chớp mắt mà thời gian đếm ngược đến lúc thi đại học chỉ còn lại ba ngày.
Trên bàn của Từ Thanh Đào có một quyển lịch nhỏ, mỗi ngày qua đi, cô lại gạch bỏ đi một số.
Năm nay lịch thi đại học là vào ngày năm, ngày sáu, ngày bảy.
Vân Kinh thi vào hai ngày năm và sáu, ngày bảy là đề thi tự chọn, thế nên cô phải thi nhiều hơn người khác một ngày.
Từng ngày rồi lại từng ngày trôi qua, gần đến tháng bảy mất rồi, mùa hè cũng cũng chậm rãi đến khi mà ta chẳng ngờ.
Cửa sổ trong phòng học được đóng lại rất chặt chẽ, nhưng xuyên qua lớp kính, người ta có thể nhìn thấy từng cơn nóng nực cuồn cuộn bên ngoài, con đường nhựa của sân vận động như đang tỏa ra hơi nóng. Tối hôm qua, lúc ở trong ký túc xá lướt Qzone, còn thấy cảnh mấy em trai, em gái lớp mười làm thí nghiệm ngay trên đường nhựa, chiên trứng khoảng chừng mười phút là chín.
Một ngày nóng nực cỡ này.
Chắc là cũng sắp đến hạ chí rồi.
Đầu ngón tay khẽ dừng ở vị trí viết hai chữ "hạ chí" trên lịch.
Trái tim Từ Thanh Đào âm thầm đập nhanh hơn đôi ba nhịp, hình như hạ chí là sinh nhật của Trần Thời Dữ.
Hai tiết buổi sáng là tiết Ngữ văn.
Giáo viên đang ở trên bục giảng tận tình dạy dỗ, lúc thi đại học môn Ngữ văn thì nên viết mở bài, thân bài, kết bài như thế nào cho hay, Từ Thanh Đào không nhịn được mà lén quay đầu sang liếc nhìn Trần Thời Dữ. Không biết tối qua anh đã làm gì nữa, bây giờ đang nằm úp sấp ở bàn sau ngủ mê man.
Người khác ngủ thì Từ Thanh Đào sẽ cảm thấy người đó đang làm trễ nải việc học.
Nhưng cái anh chàng Trần Thời Dữ này thì lại khác, cũng có thiên phú học tập khá cao, lúc người ta nghe giảng thì anh ngủ, nhưng lúc thi thì điểm số lại cao hơn mọi người, đúng là tức chết người.
… Anh không phải là cái kiểu người âm thầm tự học đó đấy chứ?
Thời tiết nóng bức, Trần Thời Dữ cũng không thể thích việc đến sân bóng rổ đánh bóng cho được.
Chắc là sắp đến ngày thi đại học rồi, hầu hết các giáo viên bộ môn đều bảo ban về chuyện tương lai, anh cũng lặng lẽ thu bớt lại tâm tư, bỏ ra tâm sức cho việc học nhiều hơn.
Với thành tích của anh thì thi đại học rồi đỗ trường top cũng không thành vấn đề.
Vừa ngây ngốc có một chút, mà khi nhìn lại mới biết đã trôi qua một khoảng thời gian khá dài.
Từ Thanh Đào chợt nhận ra bản thân mình đã nhìn chằm chằm hơi lâu, thế là cô vội vã quay đầu đi.
Kết quả là, Trần Thời Dữ đột nhiên kéo cổ áo sau của cô.
Cô rụt cổ lại, nhìn thấy Trần Thời Dữ mở mắt, hàng mày anh nhướng lên: "Nhìn lén tôi đấy à?"
Từ Thanh Đào: "."
Ai nhìn lén anh?
"Cậu bỏ tay ra, tôi đâu có nhìn lén cậu."
"Ồ." Trần Thời Dữ không chịu buông lỏng tay: "Thế thì là quang minh chính đại nhìn tôi?"
Từ Thanh Đào không định giải thích với cái người mặt dày vô đối này.
Cô sợ giáo viên môn văn chú ý đến chỗ này, mặt đỏ ửng mà xin anh: "Cậu bỏ tay ra trước đã, có được không."
"Được." Trần Thời Dữ ngủ cũng đủ rồi, anh chống cằm nhìn cô: "Thế cậu đưa tay đây cho tôi nắm đi."
Từ Thanh Đào: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!