Con đường rợp bóng cây xanh, ánh nắng le lói còn vương lại bị chia thành vô số các tia nắng nhỏ vụn rồi hắt xuống đất.
Từ Thanh Đào vẫn duy trì vẻ mặt và trạng thái như lúc bị hôn vừa nãy – là đôi mắt hồ ly mở to hết cỡ, đến cả tay chân đều trở nên cứng ngắc, không biết nên đặt ở đâu, giây phút này, đầu óc cô chỉ còn lại một mảnh trắng xóa đúng nghĩa.
Mãi cho đến khi chuông vào lớp vang lên.
Trần Thời Dữ mới buông lỏng tay ra, Từ Thanh Đào mới nhận ra được điều gì đó, đôi má vốn dĩ trắng nõn cũng phải ửng đỏ lên.
"Cậu…"
Lời nói đã đến bên miệng, muốn nói rằng. chết tiệt, sao gan cậu lại to vậy, lỡ bị phát hiện thì phải làm sao? Sao mặt của cậu lại dày thế, chưa nhận được chấp thuận đã tùy tiện hôn người ta rồi, hình như cô chưa hề đồng ý chuyện làm bạn gái anh nữa mà.
Nhưng tiếng tim đập lại nhanh vô cùng, Từ Thanh Đào nghẹn một lúc mà vẫn chưa nói ra được chữ nào.
Trần Thời Dữ không hề hổ thẹn với hành vi xấu xa của mình, ngược lại thì có vẻ như anh "ăn được một lần thì lại muốn ăn thêm lần nữa", dán sát người lại, định hôn cô thêm lần nữa.
Từ Thanh Đào hung hăng đẩy anh ra, cảm thấy độ nóng trên mặt mình có thể sánh với mặt trời: "Cậu đừng như vậy nữa… Cậu như vậy là đang giở trò lưu manh đó."
Trần Thời Dữ vẫn không định buông lỏng đôi tay đang ôm cô, vừa bắt ép cô dán vào lòng mình vừa nói: "Thế cậu đồng ý làm bạn gái tôi đi, vậy thì sẽ không tính là tôi đang giở trò lưu manh nữa rồi, được không nào?"
Từ Thanh Đào không nói gì cả.
Trần Thời Dữ cố tình dọa dẫm cô, làm ra dáng vẻ muốn hôn cô lần nữa.
Thiếu nữ làm bé gái ngoan ngoãn mười mấy năm nay, là học sinh ngoan trong mắt thầy cô, sắc mặt trắng bệch bởi hành vi táo bạo này của anh.
Trần Thời Dữ nhân cơ hội này làm nũng: "Đồng ý với tôi đi, xin cậu đó?"
Từ Thanh Đào: "."
"Nhanh nói đi."
"Không muốn."
"Vì sao không đồng ý, tôi không tốt à?"
"Không biết." Từ Thanh Đào dùng hết sức đẩy anh ra: "Ôi trời cậu phiền phức thế, tôi phải vào lớp rồi."
Cô xoay người rồi chạy như bay đến tòa nhà dạy học.
Mặt đỏ đến kinh hồn, đi trên hành lang, cô vô tình gặp giáo viên tiếng Anh – cô A Mễ, đối phương còn quan tâm hỏi han một câu: "Từ Thanh Đào, sao mặt em lại đỏ vậy, có phải đã bị cảm nắng rồi không?"
Khiến trái tim của Từ Thanh Đào lại càng đập nhanh hơn.
Đầu cô như không còn chịu nghe theo sự khống chế của cô nữa, xuất hiện hình ảnh Trần Thời Dữ hôn cô.
Mãi cho đến khi quay trở lại phòng học, nhịp đập trái tim vẫn chưa thể bình ổn lại được.
Thế là cô nằm sấp lên trên bàn, không muốn nghe thấy bất kỳ thanh âm gì nữa.
Haiz.
Phiền quá.
Có thể nói rằng, đây là nụ hôn đầu tiên của bạn học Tiểu Đào.
Không hiểu sao bị mất đi nữa, chẳng rõ ràng gì cả.
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!