Chương 10: (Vô Đề)

Từ Thanh Đào nằm viện đến ngày thứ ba thì cô không nằm nổi nữa.

Chín giờ sáng, sau khi bác sĩ đến phòng bệnh kiểm tra như thường lệ, cô không kìm được mà mở miệng hỏi.

"Bác sĩ, khoảng bao lâu nữa thì tôi mới được xuất viện vậy?"

Đau dạ dày cấp tính mà phải nằm viện lâu thế cơ à?

Từ Thanh Đào còn tưởng rằng cô chỉ cần nằm một hay hai ngày là được rồi.

Bác sĩ điều trị dịu dàng nói: "Bà Trần, về thời gian xuất viện cụ thể thì chúng tôi cũng không rõ lắm."

Từ Thanh Đào mím môi, thất vọng đáp lời: "Ừ…"

Hóa ra bác sĩ cũng không rõ lắm à.

… Khoan đã.

Gì mà đến cả bác sĩ cũng không rõ?

Loáng thoáng còn thấy được rất nhiều dấu chấm hỏi quanh đầu Từ Thanh Đào.

Bác sĩ chữa trị vội vã giải thích: "Bà Trần, xin cô hãy yên tâm, trình độ của bệnh viện chúng tôi nằm trong top ba trở lên trong cả cái Vân Kinh này đấy."

Ờ.

Việc này chứng minh cho điều gì? Chỉ có thể chứng minh rằng, ngành điều trị ở Vân Kinh đang ở tình thế "ngàn cân treo sợi tóc".

Bác sĩ: "Tình hình hồi phục cụ thể của bệnh đau dạ dày phải xem tình trạng cơ thể của cô, thông thường mà nói thì cần phải theo dõi từ ba đến bảy ngày."

Cân nhắc sơ qua đôi chút, anh bác sĩ nói thật: "Tổng giám đốc Trần cảm thấy tốt nhất là cô nên điều trị trong bảy ngày rồi hẵng xuất viện."

Nói cả nửa buổi, hoá ra là do Trần Thời Dữ bảo.

Từ Thanh Đào đang định nói "tôi thấy tôi khỏi bệnh rồi nên không cần nghe cái tên đàn ông thối ấy nói bậy nói bạ đâu", kết quả là, vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến liền.

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, người đến là Trần Thời Dữ, Từ Thanh Đào im bặt.

Vừa vào phòng là anh đã cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ trong đây, thế nên anh nhìn sang bác sĩ với anh mắt lạnh nhạt.

Bác sĩ chữa trị chẳng ngại ngần gì, cứ thế mà bán đứng Từ Thanh Đào: "Thưa tổng giám đốc Trần, bà Trần đang hỏi tôi khi nào mới có thể xuất viện."

Từ Thanh Đào: "..."

Giữa bệnh nhân và bác sĩ còn chút tình cảm nào không vậy!!

Trần Thời Dữ ngồi xuống, khí chất phóng khoáng mà ung dung, anh liếc nhìn Từ Thanh Đào với ánh nhìn chứa chan hơi lạnh.

Rõ ràng là anh chưa nói gì cả nhưng Từ Thanh Đào lại có thể thấy được ba chữ từ thái độ ta đây của anh: Giải thích đi.

Ừ, giải thích ấy hả, được thôi.

Từ Thanh Đào lặng lẽ rời mắt, nhịn cả nửa ngày trời, cuối cùng cũng chỉ thốt ra được một câu giải thích đầy bất lực và yếu ớt: "Thì là… tôi thấy mình xuất viện được rồi."

Trần Thời Dữ nhướn mày: "Em cảm thấy?"

Bản mặt của thái độ tổng tài bá đạo tỏ vẻ "không cần em cảm thấy, chỉ cần tôi cảm thấy".

Giằng co chưa đến ba giây mà Từ Thanh Đào đã chấp nhận thua trận: "… Cũng đâu phải chỉ có mỗi mình tôi cảm thấy tôi có thể xuất viện."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!