Chương 2: Sụp Đổ

Tống Chân làm xong báo cáo kiểm tra liền rời khỏi phòng thí nghiệm của đơn vị quân y.

Vừa đi được tới cửa, chợt có tiếng điện thoại di động vang lên.

Đứng im nghe điện thoại, không phải ai khác chính là quân nhân Alpha cấp S được Tống Chân giúp xác minh bản báo cáo.

Người đó có đốt ngón tay thon dài, vai thẳng, lưng thẳng, đối với điện thoại lãnh đạm trả lời một câu.

Không khí phía bên kia rất náo nhiệt.

"Trúc nhị tiểu thư, cuối cùng cậu về nước rồi.

Còn không thèm đến đây than thở một câu, thật không chút thành ý.

Hôm nay có rảnh không? Tới Giang Hạ Lộ bên này chơi một chút đi.

Đã lâu không cùng mọi người hội họp, thuận tiện cho cậu một bữa đón gió tẩy trần!"

Cô ấy rũ mắt một lát," Mấy giờ, vị trí chính xác."

Đây là đồng ý rồi.

" Sau giờ tan tầm tới là được rồi.

Đi chỗ nào uống thì đợi tôi hỏi mấy người bọn họ một chút rồi mới quyết định được...!"

*

Giờ tan làm vừa đến, Tống Chân đã thu dọn xong đồ đạc.

Cả người Tả Điềm tràn đầy kinh ngạc:" Một người cuồng công việc như cậu, hôm nay cũng muốn tan làm đúng giờ ư? "

Cô ấy nói xong liền tự hiểu thông ngọn nguồn, tức khắc cười nói:" À, hạng mục nghiên cứu của Trình Lang không phải đang tiến vào giai đoạn lâm sàng sao? Vừa hay phòng thí nghiệm của chúng ta cũng phụ thuộc vào cái hạng mục đó.... Cậu đây là muốn làm luôn à.

Hơn nữa, cậu từng nói nghiên cứu phát minh ra càng sớm thì càng tốt, giúp bên quân y đỡ đi vài người bệnh...!"

Lời Tả Điềm nói ra làm Tống Chân có chút ngượng ngùng, đành giải thích: " Hôm nay còn thiếu ít đồ.

Đúng rồi, bạn tốt à, tối nay cậu theo tớ đi dạo phố mua sắm có được không? Đã lâu rồi tớ chưa có mua quần áo mới.

Cậu là người có con mắt tinh tế......!"

" Cậu muốn đi dạo phố sao? Nhưng không phải Trình Lang......!"

"Cô ấy nói không cần chờ.

Báo cáo công việc xong chắc phải tới tận nửa đêm cô ấy mới về đến nhà, nên không có ảnh hưởng gì đâu..."

Tự dưng Tống Chân muốn mua quần áo mới, muốn trang điểm thật xinh đẹp, là muốn vào thời điểm gặp Trình Lang để cho cô ấy chiêm ngưỡng.

Một chút tâm tư này khó mà nói thành lời, Tống Chân buộc phải dùng chiêu hối lộ, nói: "Tớ nghe nói Giang Hạ Lộ bên kia mới khai trương một tiệm kem đặc biệt ngon, cùng đi đi, tới đó tớ mời cậu ăn......!"

Tống Chân thuận tay túm luôn bạn thân vừa đi, vừa dụ dỗ lôi ra khỏi phòng thí nghiệm.

Một giờ sau, trong tiệm bánh ngọt, Tả Điềm đút một muỗng kem vào miệng, híp mắt thỏa mãn.

"Ăn ngon."

Tống Chân: "Là tớ mời khách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!