Cố Tinh: "..." Cả nhà anh mới là ma treo giày.
Thật là tính toán sai lầm, không ngờ Chu Duẫn Chi trông tàn nhẫn vô tình như vậy mà lại đi cùng người tình nhỏ đến buổi họp mặt.
" Chu thiếu, đạo diễn và mọi người đang chờ, chúng ta đi trước đi." Vương Thân Nhiên mong muốn nhốt Cố Tinh vào bao tải mà quăng ra ngoài, vội vàng ôm cánh tay Chu Duẫn Chi.
" Không muốn có tay nữa sao?" Chu Duẫn Chi nhận ra sự bất thường của Vương Thân Nhiên, lạnh lùng liếc mắt.
Hành lang rộng rãi, Cố Tinh coi như không thấy hai người họ, đi về hướng ngược lại.
Thay vì đối phó với sự châm chọc của Chu Duẫn Chi, về nhà uống canh nóng và xem phim tình cảm máu chó không phải dễ chịu hơn sao?
Cậu gửi một tin nhắn cho đạo diễn Lộ để thông báo.
Chắc cũng không có vấn đề gì lớn.
Thấy Cố Tinh rời đi, Vương Thân Nhiên nghĩ, cậu khôn đấy.
Rồi anh ta bị Chu Duẫn Chi đẩy ra.
Chu Duẫn Chi vai rộng chân dài, vài bước đã đuổi kịp cậu thiếu niên định lẩn đi.
Nắm cổ áo sau của cậu, Chu thiếu vừa giận dữ vừa đắc ý: " Ông đây đang nói chuyện với cậu, điếc rồi à?"
Cách bị khống chế này, đối với Cố tổng là không thể chấp nhận được.
Cậu nâng khuỷu tay rồi lại nâng chân, không chút nương tay.
Chu Duẫn Chi đã đề phòng từ trước, lòng bàn tay ngăn chặn khuỷu tay của cậu thiếu niên, nhưng vẫn bị một cú đá vào chân, đau đến nhe răng nhăn mặt nhưng không buông tay.
Thực ra dù có buông tay, việc bắt lại cậu ta cũng không khó.
Nhưng anh cảm thấy tên nhóc này giống như một con lươn, buông ra rồi không biết bao giờ mới gặp lại.
Ép người vào tường, anh nhìn từ trên cao xuống, đắc ý: " Chạy nữa đi! Bước thêm bước nào nữa, ông đây bẻ gãy chân cậu!"
Cố Tinh: "…"
Đối diện với kẻ điên, cậu không bao giờ theo kịp suy nghĩ của họ.
Thật ra nếu chạy thì sao, gãy chân gãy tay, ném xác xuống sông nhỏ?
Được thôi, Chu Duẫn Chi thật sự có thể làm như vậy.
Vương Thân Nhiên: ...
Vương Thân Nhiên đứng đó, mắt tròn xoe miệng há hốc.
Anh ta cảm thấy tối nay mình đi theo một Chu thiếu giả.
Chu thiếu bị người ta đạp, bị người ta đánh, cuối cùng còn cười tươi roi rói?
Chắc chắn là anh ta nhìn nhầm rồi.
Trong thang máy không ngừng có người đi ra, đều đứng đó xem kịch.
Cố Tinh nhíu mày, quảng cáo cậu quay gần đây đã lên sóng, khi đến sân bay còn bị người ta nhận ra xin chữ ký, cứ giằng co như vậy, hình ảnh của cậu sẽ bị Chu Duẫn Chi phá hỏng hết!
" Nhìn cái gì mà nhìn, cút nhanh, không thì tự chịu hậu quả!" Chu Duẫn Chi nhìn theo ánh mắt Cố Tinh, không kiên nhẫn nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!