Mọi người trong phòng đều kinh ngạc thực sự.
Thiếu niên này gọi là Cố Tinh đúng không, cậu ta là ngốc hay cậy được sủng mà kiêu, dám bảo Chu thiếu nhường chỗ.
Cố Tinh không làm những việc không nắm chắc.
Chu Duẫn Chi là người cứng không chịu mềm, và người mà anh ta kính phục nhất trong cả Kinh Thị là Trình Đông Húc, sẽ không để cậu khó xử.
Quả nhiên, Chu Duẫn Chi chậc một tiếng, đứng dậy kéo ghế về chỗ Vương Thân Nhiên đã ngồi: " Giỏi thật đấy."
Cố Tinh như không nghe thấy, lễ phép cúi đầu cảm ơn: " Cảm ơn."
Chu Duẫn Chi: Cậu ta còn biết lễ phép, chết tiệt!
Anh ta bực mình không có chỗ trút, cũng không rõ mình tức cái gì, dí điếu thuốc cháy dở lên bàn, cảm thấy mình thật có vấn đề.
Cố Tinh là cái thá gì, cũng đáng để mình nhường chỗ!
Anh ta bực bội nói với phục vụ đứng ở cửa: " Còn không mang đồ ăn lên, đầu bếp nhà cậu đi ấp trứng rồi à?"
Cố Tinh cảm thấy Chu Duẫn Chi thật không biết dùng khuôn mặt đẹp của mình sao cho đúng, quá ồn ào!
Trong lòng phàn nàn, cậu tự mình làm việc của mình, xoay người treo ba lô lên lưng ghế, rồi lấy đồ ra từ bên trong.
" Cậu còn mang đồ à? Ở đây cái gì cũng có, không cần đâu Cố Tinh." Tiêu Dẫn ngồi bên cạnh Trình Đông Húc lên tiếng, giọng có chút trêu đùa.
" Tiêu thiếu, lâu rồi không gặp." Cố Tinh lấy ra một cái bình giữ nhiệt lớn: " Cái này... ở đây có lẽ không có."
Có ai đi ăn mà mang theo bình giữ nhiệt để uống nước không?
Có ai mang bình giữ nhiệt, mà mang loại to có thể đập chết người không?
Cũng không thấy nặng à!
Mọi người: "..." Đúng là mở mang tầm mắt.
Chu Duẫn Chi cũng bị sốc.
Cảm thấy Cố Tinh giống như một tiểu yêu tinh từ núi xuống, chỗ nào cũng không giống người bình thường.
Trình Đông Húc đã quen việc Cố Tinh mang bình giữ nhiệt đi khắp nơi, biết đó là nước canh bổ của dì Phùng nấu cho cậu, hương vị... còn khá ngon.
Nhưng nhìn những người khác ngẩn ngơ, lại thấy thú vị, không nhịn được cười.
Đối với Cố Tinh, việc chăm sóc sức khỏe là quan trọng nhất, những người khác tỏ ra ngạc nhiên về điều này đều là một lũ ngốc.
Cậu đã làm kiểm tra sức khỏe toàn diện, những chỗ khác đều ổn, nhưng do nguyên chủ trước đây thường xuyên bị áp lực và ăn uống không đều đặn, dẫn đến viêm dạ dày mãn tính, cần phải chăm sóc lâu dài.
Nước trong bình giữ nhiệt được nấu từ các loại thảo dược, giúp bổ dưỡng tỳ vị, có hiệu quả với cả người bình thường, khi quay phim bận rộn không kịp ăn, uống một chút sẽ thấy dễ chịu.
Khi không quay phim, Cố Tinh tuân thủ nghiêm ngặt việc uống canh bổ này trước ba bữa và trước khi đi ngủ, không bỏ sót bữa nào.
Cố Tinh thấy Trình Đông Húc nhìn mình cười, khách khí hỏi: " Anh Trình, anh uống một ly không?"
" Được." Trình Đông Húc gật đầu, không phải vì thèm, mà chủ yếu là muốn thấy cậu không còn u sầu như lúc ngồi trên xe, nên thuận theo cậu.
Trình Đông Húc hy vọng mối quan hệ giữa hai người dừng lại ở trạng thái này là tốt nhất.
Cố Tinh có thể làm bất cứ điều gì trong phạm vi anh cho phép, nhưng nếu vượt quá, thì không được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!