Chương 29: (Vô Đề)

" Anh Húc còn bảo cậu gan nhỏ, tôi thấy cậu gan to bằng trời, giờ còn dám bảo vệ cậu ta?!" Chu Duẫn Chi một tay đè vai Cố Tinh, một tay sờ lên cổ cậu, năm ngón tay bóp chặt.

Cố Tinh nhìn anh ta đầy bất đắc dĩ, bình thường xem sách còn thấy nhân vật của Chu Duẫn Chi rất ngầu, nhưng gặp rồi thấy thật đúng là phiền toái.

Cậu vẫy tay với Vân Đình: " Tôi không sao, cậu đi đi, hôm nay những gì cậu nói tôi coi như không nghe thấy, tôi có người mình thích rồi, chính là anh của người này."

Vân Đình quan tâm đến Cố Tinh không phải một ngày hai ngày, lẩm bẩm: " Nhưng tôi chưa từng thấy ai hẹn hò với cậu, còn Triệu Thiên..."

Đứa trẻ này sao lại cứng đầu thế, Cố Tinh bất đắc dĩ: " Triệu Thiên ban đầu muốn chèn ép tôi, không thành công mới tìm đến cậu, tôi giúp cậu chỉ vì không muốn người vô tội bị liên lụy, về đi, chúng tôi quen biết nhau, người này sẽ không làm hại tôi."

Vân Đình bước đi từng bước, vẫn quay đầu lại.

Nghe rõ rồi, Chu Duẫn Chi không còn hứng thú với tiểu tử rời đi nữa.

Anh ta nhìn chằm chằm vào Cố Tinh, thấy cậu không có chút hoảng sợ hay run rẩy, nhớ lại cái nhìn bất lực của thiếu niên lúc trước, thực sự... gan to bằng trời.

" Có thể thả tôi ra được chưa, Chu thiếu?" Lưng Cố Tinh bị bồn rửa mặt đập vào rất đau, cậu rất muốn xoa хоа.

Chu Duẫn Chi không bóp cổ cậu nữa, nhưng tay trên vai lại tăng thêm lực, mắt nheo lại đầy nguy hiểm: " Cậu không sợ tôi?"

Lưng càng đau hơn, có phải là sẽ không dừng lại không!

Cố Tinh không muốn mất thời gian với tên b**n th**, giơ tay định tấn công vào mắt Chu Duẫn Chi, nhân lúc anh ta đề phòng đẩy người ra, rồi đá vào bụng anh ta.

Chu Duẫn Chi có võ công rất tốt, nhưng vì coi thường và hoàn toàn không phòng bị với Cố Tinh.

Sau đó... bị đá ngã xuống sàn.

Cố Tinh tranh thủ lúc anh ta ngẩn người, nhanh chóng lùi ra ngoài cửa, đảm bảo có thể toàn thân mà lui, rồi bắt đầu nói lý: " Là anh ra tay mà không hỏi đầu đuôi, đúng không?"

Cũng kỳ lạ thật, Chu Duẫn Chi lại ngồi bệt xuống đất không đứng dậy, cũng không nói gì, ánh mắt nhìn cậu thật kỳ quái.

Cố Tinh bất đắc dĩ: " Anh là anh em của Trình Đông Húc, nếu anh có chuyện gì thì tôi không dễ ăn nói, anh không sao thì nói một tiếng đi chứ?"

" Thân thủ yếu kém" Chu Duẫn Chi nói, giọng không còn hung hãn như trước, có chút tự nói với mình.

Cố Tinh: " ......" Hình như phòng gym quá ít, rồi quay người đi ra.

" Chết tiệt!" Chu Duẫn Chi rít lên một tiếng, xoa xoa chỗ bị đá, cười nửa miệng mà không hề tức giận, ít nhất thì cậu nhóc Cố Tinh này còn thú vị hơn anh ta tưởng, không phải là thỏ con mà là một con báo con biết cắn người.

Cố Tinh tối về soi gương, thấy trên eo quả nhiên có một vết đỏ, da cậu trắng nên vết đó càng rõ.

May mà Trình Đông Húc ra nước ngoài bàn một dự án sáp nhập, mấy ngày nay không ở nhà, nếu không thực sự khó mà giải thích.

Chuyện Vân Đình tỏ tình và xung đột với Chu Duẫn Chi, Cố Tinh không định nói với Trình Đông Húc.

Cũng vì vấn đề thân phận, cậu nghĩ sau này nếu thực sự nghiêm túc hẹn hò với ai, những chuyện tương tự chắc chắn phải báo cáo rõ ràng, để tránh gây ra mâu thuẫn.

Còn về Trình bá tổng, hiện tại hai người là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi.

Một người tình nhỏ đủ đạt yêu cầu, biết dịu dàng mềm mại là đủ, nhiều chuyện quá chỉ gây phiền.

Vài ngày sau, đoàn phim trả cát

-xê.

Cố Tình như thường lệ để Tề Tu quyên một nửa, còn lại thì phát tiền thưởng cho Tề Tu và Lâm Đình.

Những hợp đồng Trình Đông Húc đưa cho cậu, Cố Tinh chọn một hợp đồng quảng cáo nước giải khát ở mức trung bình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!