Chương 6: (Vô Đề)

Cả người anh cứng đờ, quay phắt đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Cậu trai xinh đẹp đang mơ màng, mắt còn chưa mở hết đã nở nụ cười thuần khiết đáng yêu với anh.

Giản Tinh Lạc giật bắn mình, vô thức tóm lấy chăn lùi sang phía bên kia: "Cậu là ai? Tại sao lại ở trên giường của tôi—"

Chưa dứt lời, cơ thể tr*n tr**ng dưới lớp chăn lộ ra, anh nhanh chóng quay mặt đi, ném phắt cái chăn trả lại.

"Anh ơi? Anh… anh không nhớ gì ạ?" Giọng nói của cậu trai nghe như bị đả kích nặng nề: "Đêm qua chúng ta…"

Giản Tinh Lạc nhíu mày, cố gắng tìm lại ký ức bị đứt đoạn đêm qua, nhưng dù anh nhớ thế nào, ký ức vẫn thiếu một đoạn, trái lại anh đã tìm thấy tên của cậu nhóc.

"Trình Thư Dục?" Anh quay mặt lại, buộc phải đối diện với cậu trai trẻ đáng yêu, và cả…

Những dấu vết thảm hại trên người của cậu.

Làn da cậu trai trắng trẻo, phần thân trên phủ một lớp cơ bắp săn chắc, nhưng trên cánh tay, trên cổ, thậm chí là trước ngực, tất cả đều bị bao phủ bởi những vệt đỏ ám muội không thể nhìn nổi…

"Tôi… đêm qua chúng ta…" Lưỡi Thầy Giản bỗng nhiên líu lại: "Đêm qua chúng ta không… đấy chứ?"

"Thầy không nhớ gì hết sao?" Trình Thư Dục mở to mắt, đuôi mắt hơi hạ xuống cùng đôi mắt chó con ướt át mang theo vẻ ấm ức tự nhiên: "Đêm qua thầy nói muốn em… rồi ấn em xuống giường, hôn chỗ này… còn cắn chỗ kia của em nữa…"

"Hít…" Giản Tinh Lạc hít một hơi lạnh, không nhịn được đưa tay lên che mặt.

"Thầy ơi…" Cậu nhóc đêm qua một tiếng "anh ơi" hai tiếng "anh ơi", giờ đây bỗng nhiên thay đổi cách gọi: "Không sao đâu ạ, em đã mười chín tuổi rồi, cũng sẽ không đòi thầy phải chịu trách nhiệm gì đâu…"

"Mười chín tuổi?" Giản Tinh Lạc bỏ tay đang che mắt xuống, trong lòng không muốn tin mình lại làm ra chuyện cầm thú như vậy, nhưng vì say quá không nhớ được gì nên chỉ có thể hỏi khô khốc: "Cậu… sao cậu không kháng cự?"

"Sức của thầy lớn quá, với cả…" Cậu nhóc đột nhiên ghé lại gần, hôn nhẹ một cái lên má anh: "Với cả em cũng rất thích thầy mà, sao nỡ để thầy khó chịu được chứ?"

Giản Tinh Lạc hoàn toàn ngây người.

"Thầy ơi?" Trình Thư Dục tha thiết nhìn anh.

"Dừng—" Giản Tinh Lạc vươn tay với lấy chiếc quần tây rơi cạnh giường, đè nén cơn bệnh sạch sẽ mà mặc vào: "Đừng gọi tôi là thầy nữa."

Cảm giác tội lỗi quá lớn, may mà đứa trẻ này không phải học sinh do anh dạy.

"Vậy thì… em có thể gọi là anh không ạ?" Phía sau truyền đến tiếng hỏi han dè dặt.

"Nghe cho kỹ đây, Trình Thư Dục." Giản Tinh Lạc không muốn làm một gã tồi, nhưng anh vẫn quay người lại, giọng điệu trở nên lạnh lùng: "Thứ nhất, chúng ta đều là người trưởng thành, cậu tình tôi nguyện, không tồn tại chuyện gì khác—"

"Nhưng mà—" Trình Thư Dục không nhịn được khẽ ngắt lời: "Đêm qua anh nói rồi, sau này sẽ thương yêu em thật tốt cơ mà."

"Tôi nói thế á?" Giản Tinh Lạc giật mình.

Tửu lượng của anh xưa nay đều rất tốt, rất hiếm khi say đến mức mất đi ý thức, vì vậy anh hoàn toàn không thể kiểm chứng được hành vi của mình đêm qua.

"Không sao đâu, đều là đàn ông cả, lời trên giường không đáng tin cậy, em hiểu mà." Trình Thư Dục cố tỏ ra mạnh mẽ mỉm cười, xoay người xuống giường, nhặt quần áo rơi vãi dưới đất: "Trên bàn có thuốc giải rượu, anh uống xong rồi hãy đi nhé."

Mí mắt Giản Tinh Lạc khẽ động, ánh mắt rơi vào dấu bàn tay trên eo đối phương, rồi ngượng ngùng dời mắt đi.

Đêm qua anh thực sự… cầm thú đến vậy sao?

Trình Thư Dục cao hơn cả anh, vậy mà thực sự không có sức kháng cự để mặc anh làm xằng làm bậy sao…

Điều quan trọng nhất chính là, chướng ngại của anh, cứ thế mà khỏi một cách dễ dàng như vậy ư?

"Anh ơi, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau chứ ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!