Trong quán bar ngày càng náo nhiệt, mọi người đều đang chờ xem tối nay tiểu yêu tinh nào có thể bắt chuyện thành công.
"Anh Giản ~" Một giọng nói uốn éo vang lên, "Không thể tin nổi vào mắt mình nữa, đúng là anh thật này~"
Giản Tinh Lạc hơi nghiêng mắt: "Gì vậy?"
Một thanh niên trang điểm mắt khói đậm ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh anh: "Ai nha, chỉ là lâu quá không gặp anh, người ta ngạc nhiên quá ấy mà ~"
"Nói chuyện hẳn hoi đi." Giản Tinh Lạc hơi ngửa đầu, uống cạn thứ chất lỏng màu xanh còn lại trong ly.
Yết hầu gợi cảm trượt lên xuống theo động tác nuốt, biểu cảm của gã mắt khói lập tức trở nên đê mê, giọng nói càng mềm mại và nũng nịu hơn: "Anh Giản, người ta nói chuyện vốn dĩ cái giọng này mà, sao anh lại trêu chọc người ta thế, ghét ghê ~"
"Một ly nữa." Giản Tinh Lạc đẩy chiếc ly trống không lại, liếc nhìn đối phương: "Tối nay tôi muốn ở một mình, đi tìm người khác mà chơi."
"Thật sao~" Gã mắt khói nhõng nhẽo một chút rồi miễn cưỡng đáp ứng, "Vậy nếu anh Giản muốn có người bầu bạn, nhất định phải tới tìm em đấy nhé ~"
Giản Tinh Lạc xua tay, không thèm để tâm đến lời gã.
Tuy nhiên, gã mắt khói chỉ là người mở đầu, sau đó những người đến bắt chuyện cứ nối đuôi nhau không dứt.
Lúc đầu Thầy Giản còn dùng vài câu đuổi người đi, nhưng số lần tăng lên khiến anh bắt đầu mất kiên nhẫn, một tay chống trán, hàng mi dài dày rủ xuống, không nói một lời.
"Hi, một mình à?" Lại một giọng nói phiền phức vang lên.
Giản Tinh Lạc đến cả mí mắt cũng không thèm nhấc.
"Không phiền nếu tôi ngồi đây chứ?" Người tới cố tình hạ thấp giọng, "Andy, tôi muốn mời… mỹ nhân này một ly."
Gã đàn ông trung niên này tới Không Sắc không lâu, nghe nói khá có máu mặt. Andy muốn nhắc nhở gã rằng anh Giản không giống với mấy cậu trai trẻ gã từng tán tỉnh trước đây, nhưng lời đến môi lại nuốt xuống.
Dẫu sao, hắn cũng chỉ là một bartender mà thôi.
"Có chuyện gì không vui sao?" Gã trung niên gõ gõ lên bàn, "Uống rượu một mình không phải ý hay, có lẽ em cần người lắng nghe?"
Giản Tinh Lạc cuối cùng cũng nâng mí mắt, đôi mắt đào hoa khép hờ đầy vẻ say khướt, đáy mắt như phủ một lớp sương nước, chỉ một ánh nhìn đã hút hồn người đối diện.
Gã trung niên thoáng hiện vẻ kinh ngạc không giấu giếm, chân thành tán thưởng: "Đôi mắt của em thực sự quá đẹp, kẻ nào làm em đau lòng đến mức phải mượn rượu giải sầu thật đúng là tội đáng muôn chết."
Giản Tinh Lạc giơ tay chỉ chỉ sang bên cạnh: "Tôi không cần người lắng nghe, tôi cần sự yên tĩnh."
"Cưng à, đừng xa cách với người ta cứ như nghìn dặm như vậy chứ." Gã trung niên rõ ràng rất tự tin vào sức hút của mình, "Chúng ta có thể thử trò chuyện xem sao."
Giản Tinh Lạc khó chịu nhíu mày.
Anh không hiểu nổi, tại sao tất cả mọi người đều không chịu lắng nghe lời anh nói cho tử tế?
"Được, ông không đi thì tôi đi." Anh lạnh mặt đứng dậy, nhưng cánh tay lại bị gã trung niên tóm chặt lấy.
Tuy nhiên chưa kịp để anh phản ứng, chỉ nghe gã trung niên kêu thét lên đau đớn, buông tay đang giữ anh ra.
"Này ông chú, anh ấy đã nói không muốn nói chuyện với ông rồi, sao ông còn động tay động chân thế?" Một giọng nói trong trẻo dễ nghe vang lên, giữa quán bar ồn ào hỗn tạp như một dòng suối thanh khiết kỳ lạ.
"Thằng ranh con, đến lượt mày xía vào chuyện của tao à?" Gã trung niên lập tức thẹn quá hóa giận, lao lên định túm lấy cậu thanh niên đối diện, kết quả lại bị đối phương dễ dàng bẻ nốt tay kia.
"Ấy ấy! Đừng động thủ, đừng động thủ!" Nhân viên quán bar vội vàng tiến lên ngăn cản hai người, "Có chuyện gì thì từ từ nói!"
Gã trung niên đau đến biến dạng mặt mũi, được nhân viên dìu đi, trước khi đi còn hằn học để lại lời đe dọa: "Thằng ranh, mày cứ đợi đấy! Chuyện này tao chưa xong với mày đâu!"
"Tôi đợi ông đấy, ông chú dầu mỡ." Giọng nói cười cợt của cậu thanh niên nghe vừa vô tội lại vừa ngông cuồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!