Chương 32: (Vô Đề)

"Mày — mày, mày mày nói cái gì?" Trình Hạo sửng sốt, quá đỗi chấn động đến mức quên cả đứng dậy.

Hôm nay, Trình Thư Dục đã vuốt phần tóc mái ngoan hiền lên theo kiểu wolf cut ngược ra sau, để lộ xương chân mày cao sắc sảo, mang đầy tính công kích. Thế nhưng trước trán vẫn rủ xuống vài lọn tóc rối, khiến cậu trông vừa thanh tú vừa quý phái.

Lúc này cậu đứng ngược sáng, khóe môi mỉm cười nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt. Đôi mắt khẽ nheo lại đầy vẻ âm trầm, trông giống như một loài dã thú khát máu, sẵn sàng vồ tới cắn đứt cổ họng đối phương bất cứ lúc nào.

"Tôi nói là, nếu anh hai đã muốn quỳ thì cứ việc quỳ ở đây cả đêm đi." Cậu ôm lấy Giản Tinh Lạc định xoay người rời đi: "Anh ơi, mình đi thôi."

"Giản Tinh Lạc! Em nghiêm túc đấy à?" Trình Hạo đột nhiên đứng phắt dậy, gầm lên mất kiểm soát: "Em thà ở bên nó còn hơn là hồi tâm chuyển ý? Nó có điểm nào mạnh hơn anh? Anh không hiểu nổi em đang nghĩ cái gì nữa!"

Trình Thư Dục nhíu mày, đáy mắt lập tức hiện lên sát khí nồng đậm.

Nhưng giây tiếp theo, bàn tay cậu đã được một bàn tay lành lạnh nắm lấy.

Là tư thế mười ngón đan chặt mà cậu thích nhất.

"Tôi rất nghiêm túc." Giản Tinh Lạc siết chặt tay bạn trai nhỏ, bình thản đáp: "Trong lòng tôi, em ấy ở phương diện nào cũng mạnh hơn anh."

Sát khí nơi chân mày tan biến sạch sành sanh chỉ trong tích tắc, khóe môi Trình Thư Dục không kìm được mà nhếch lên. Cậu nhìn thầy Giản với vẻ mặt nghiêm túc, hận không thể lập tức bế thốc anh lên mà hôn đến mức nghẹt thở.

Cậu quá đỗi yêu thích dáng vẻ thầy Giản bảo vệ mình — sự thiên vị lộ liễu, sự che chở công khai khiến cậu cảm thấy bản thân mình thực sự là duy nhất.

Lần này Trình Hạo hoàn toàn chết lặng, không dám tin mà lùi lại một bước.

"Chúng ta đi thôi." Giản Tinh Lạc kéo con sói con quay lại bữa tiệc.

"Trình Thư Dục, mày tưởng mày thắng rồi à?"

Họ mới đi được vài bước chân, phía sau lại vang lên giọng nói của Trình Hạo, lần này nghe lại bình tĩnh đến lạ thường: "Tao nói cho mày biết, Trình Thư Dục, Giản Tinh Lạc là người không có trái tim. Bây giờ cậu ta ở bên mày cũng chẳng khác gì một năm trước ở bên tao, chẳng qua đều là kết quả của việc chúng ta đeo bám dai dẳng mà thôi."

Bước chân Giản Tinh Lạc khựng lại một chút.

Trình Hạo vẫn tiếp tục độc thoại: "Cậu ta không yêu tao, nhưng cũng chưa chắc đã yêu mày đâu. Không tin thì mày bảo cậu ta nói một câu "Anh yêu em" thử xem."

Trình Thư Dục vô cảm siết chặt bàn tay đang đan vào nhau của hai người.

"Kết cục của mày sẽ giống hệt tao mà thôi, Trình Thư Dục. Cậu ta sẽ sớm không chịu nổi mày đâu, tao đứng đây chống mắt đợi mày." Trình Hạo trông như phát điên, nói xong liền cười ha hả.

Tôi với anh mới không giống nhau.

Trình Thư Dục không quay đầu lại nhìn hắn lấy một cái, trong lòng không ngừng lặp lại một câu: Tôi với anh không giống nhau…

Hai người quay lại hội trường, nhân vật chính của buổi tiệc lại bị Tần Diễn gọi đi. Giản Tinh Lạc tìm một chiếc sofa trong góc ngồi xuống.

"A Lạc!" Thẩm Phi Hàng gọi từ xa: "Vừa nãy cậu đi đâu thế? Tôi tìm cậu mãi!"

"Không đi đâu cả, đi dạo loanh quanh thôi." Giản Tinh Lạc ngước mắt lên, phát hiện lần này Thẩm công tử không dẫn theo cậu nhóc Tiểu An kia nữa, mà đổi thành một nữ sinh xinh đẹp quyến rũ.

"Bảo bối, em đi ăn chút gì đi, anh nói chuyện với thầy Giản mấy câu." Thẩm Phi Hàng nựng bờ vai thơm nức mũi của cô nàng, thấp giọng dỗ dành.

"Người ta cũng muốn trò chuyện với thầy Giản mà~" Cô nàng đưa mắt liếc nhìn Giản Tinh Lạc, giọng nũng nịu.

Sắc mặt Thẩm Phi Hàng lạnh xuống: "Ngoan nào."

Cô nàng cũng là người biết nhìn sắc mặt, thấy tình hình không ổn liền cười duyên rồi rời đi.

"Tiểu An của cậu đâu?" Giản Tinh Lạc thuận miệng hỏi.

"Đừng nhắc nữa, thằng bé dạo này cứ nghi thần nghi quỷ bảo tôi có người khác." Thẩm Phi Hàng ngồi xuống cạnh anh, cứ nhắc đến là đau đầu: "Quả nhiên không nên ở bên người nhỏ tuổi mà. Nói đi cũng phải nói lại, Trình Thư Dục nhà cậu bám người như thế, sao cậu chịu nổi hay thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!