Hơi thở thiếu niên thanh khiết ập đến trước mặt, cho dù đã ở trong quán bar hỗn tạp bẩn thỉu hồi lâu, mùi hương trên người đứa nhỏ vẫn là mùi vị quen thuộc và yêu thích của anh.
Nhịp tim của Giản Tinh Lạc đột nhiên mất đi trật tự vốn có.
Sói con dùng cơ thể của mình để giam cầm anh, đôi mắt đẹp như hắc diệu thạch sâu thẳm dưới ánh đèn mờ ảo, ánh mắt nhìn anh vừa kìm nén vừa phóng túng. Hơi thở ấm áp xích lại gần từng chút một, nhưng anh dường như không hề hay biết, thậm chí còn vô thức hơi ngước mặt lên.
Chóp mũi chạm nhẹ vào nhau, môi và môi chỉ cách nhau trong gang tấc, Trình Thư Dục dùng giọng nói nhẹ nhàng hỏi anh: "Tại sao khi em thân mật với người khác, anh lại tức giận đến thế?"
"Tôi…" Đôi môi khẽ mở, hàng mi đen dày như lông vũ khẽ run rẩy, câu trả lời trong lòng Giản Tinh Lạc dường như sắp thốt ra.
Tiếng ồn ào hoàn toàn rời xa anh, chỉ còn lại nhịp tim cận kề, từng nhịp từng nhịp đập mạnh ra ngoài, kịch liệt đến mức khơi dậy tần số cộng hưởng của tim anh.
"Tại sao thế ạ, thưa thầy…" Sống mũi cao cắt ánh sáng và bóng tối thành một nửa sáng một nửa tối, Trình Thư Dục âu yếm dùng chóp mũi cọ nhẹ vào mũi anh, đột nhiên lại đổi ý, "Nếu không nói, em sẽ quay lại tiếp tục khiêu vũ đấy."
"Thình thịch, thình thịch, thình thịch…" Mỗi giây đều bị kéo dài vô hạn.
Trình Thư Dục chậm rãi đứng thẳng dậy, giọng điệu không hề che giấu sự thất vọng: "Thầy vẫn không thành thật như vậy."
Giản Tinh Lạc áp sát vào bức tường lạnh lẽo, ngay khi cậu bước bước chân đầu tiên, anh liền gọi khẽ một tiếng: "Trình Thư Dục…"
Bước chân của Trình Thư Dục khựng lại.
Chỉ trong tích tắc, cậu quay người lại, bước tới ôm lấy vòng eo thanh mảnh kéo vào lòng mình, bàn tay kia nắm lấy cổ mềm mại, cưỡng ép thầy Giản phải ngước mặt lên, rồi không chút do dự cúi đầu hôn lên đôi môi mà cậu đã khao khát từ lâu.
Tất cả những điều này chỉ xảy ra trong vài giây, động tác của con sói con dứt khoát đến mức khiến người ta hoàn toàn không có cơ hội phản ứng. Cho đến khi con chó đó cắn nhẹ vào môi dưới của anh, anh vì đau mà vô thức nới lỏng kẽ răng, đ** l*** n*ng b*ng linh hoạt liền thừa cơ quấn lấy lưỡi anh.
Trong khoang miệng bị khuấy đảo đến long trời lở đất, nước miếng tiết không kịp nuốt chảy xuống khóe môi tạo thành những dấu vết nóng ẩm, rồi lại bị m*t đi, tiếp tục quấn quýt. Giản Tinh Lạc hoàn toàn đờ người, không chút phòng bị đến mức chỉ trong nháy mắt quân lính đã thất bại tan rã.
Nụ hôn này hung mãnh cuồng nhiệt, tính xâm lược cực kỳ mạnh mẽ, như muốn nuốt chửng anh vào miệng, nghiền nát rồi nuốt chửng vào bụng. Ý thức anh mờ mịt, toàn thân bủn rủn, gần như phải để sói con nửa đỡ nửa ôm mới không bị trượt ngã xuống đất một cách mất mặt.
Khi sắp ngạt thở, trong đầu anh lóe lên một ý nghĩ kỳ lạ: Chẳng lẽ đây mới là dáng vẻ thực sự của tên chó má này khi phát điên? May mà lúc đó mình đã khóa cậu ấy lại…
"Anh ơi…" Trình Thư Dục th* d*c khẽ lùi ra một chút, như một tiếng thở dài mà xin lỗi anh: "Xin lỗi anh, đã hôn anh khi chưa được anh đồng ý."
"Ưm…" Giản Tinh Lạc cuối cùng cũng hít thở được không khí trong lành, thoát khỏi trải nghiệm ngạt thở, chưa kịp mở lời đã muốn đẩy bức tường thịt trước mặt ra.
Thế nhưng tên chó má kia nắm chặt tay anh, ấn lên bức tường phía sau, lại không cho anh có cơ hội phân bua mà cắn lấy môi anh.
Xin lỗi thì xin lỗi, nhưng sửa đổi thì không bao giờ.
"Này, hồi nãy mày có nhìn thấy không, Giản Tinh Lạc kéo một anh chàng đẹp trai đi đấy! Mày bảo hai người họ có quan hệ gì?"
"Đệch! Tao cũng thấy rồi! Anh Giản thế mà lại chủ động nắm tay một người khác! Chấn động cả nhà tao luôn — Á có người…"
Tiếng nói chuyện mơ hồ càng lúc càng gần, Giản Tinh Lạc giật mình, vô tình cắn phải đầu lưỡi đang làm xằng làm bậy của đối phương. Trình Thư Dục hừ nhẹ một tiếng, đầu lưỡi rút khỏi khoang miệng anh, xoay người dùng cơ thể mình chắn đi ánh mắt tò mò của hai người kia: "Làm ơn nhanh lên một chút."
Giọng cậu trầm thấp khàn khàn, phát âm hơi không rõ ràng nhưng ngữ khí không cho phép cự tuyệt, hai người đi ngang qua vội vàng thu hồi ánh mắt và đi qua thật nhanh.
Giản Tinh Lạc bám lấy tấm lưng rộng của tên chó má này, khuôn mặt đỏ bừng như bốc khói cọ vào chiếc áo phông trước ngực cậu, hít thở từng ngụm nhỏ.
"Anh ơi, hôn nhau thì phải thở chứ." Trình Thư Dục giơ tay lên, chậm rãi x** n*n gáy anh, "Hay là để em dạy anh thêm lần nữa nhé?"
"Cậu…" Thầy Giản hoàn toàn hồi phục lại, vừa thẹn vừa giận đẩy mạnh cậu ra, "Ai cho phép cậu hôn tôi?"
Trình Thư Dục lùi lại một bước, chớp đôi mắt chó con vô tội, "Nhưng phản ứng vừa rồi của thầy… rõ ràng là rất thích cơ mà."
Thầy Giản lật mặt không chút nể tình, "Cút!" Nói xong liền bước đi với đôi chân bủn rủn.
"Thầy ơi~" Tên chó má bám sát sau lưng anh, "Đây là nụ hôn đầu của em đấy, hơn nữa lưỡi em còn bị thầy cắn rách rồi đây này…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!