Chương 27: (Vô Đề)

"Anh ơi… thế này là định làm gì vậy ạ?" Trình Thư Dục liếc nhìn chiếc còng tay, rồi lại ngước mắt nhìn thầy Giản, hỏi bằng giọng điệu ngây thơ khờ dại: "Anh cũng muốn nhốt em lại sao?"

Tên chó má lại trưng ra vẻ mặt vô tội đó, đôi mắt chó con tròn xoe hơi mở lớn, nhưng Giản Tinh Lạc lại thấp thoáng nhìn thấy trong đó một tia… hưng phấn.

Không đúng, chẳng phải thấp thoáng, mà rõ rành rành là sự hưng phấn thực thụ.

Anh tức khắc cảm thấy có chút cáu gắt, cái tên chó má này, chẳng lẽ là cố ý để anh còng lại?

"Cậu tưởng ai cũng là kẻ b**n th** như cậu chắc?" Thầy Giản bật chế độ châm chọc mỉa mai, vừa định thu chân bước xuống giường thì phát hiện con sói con kia thế mà lại thực sự hưng phấn lên rồi.

Chân mày anh khẽ nhúc nhích, nhưng cảm xúc dâng lên trong lòng lúc này không phải là sự ghê tởm, mà là một cảm giác kỳ lạ…

Cái tên chó má đáng ghét này, không chỉ chữa khỏi hội chứng ngại tiếp xúc thân mật của anh, mà chẳng lẽ còn tiện tay chữa luôn cả chứng lãnh cảm của anh rồi sao?

Anh vẫn giữ tư thế từ trên cao nhìn xuống, nhưng sự chú ý của Trình Thư Dục hoàn toàn bị thu hút bởi bàn chân đang giẫm lên người mình.

Xiềng xích trên cổ chân vẫn chưa tháo rời hoàn toàn, mu bàn chân trắng ngần căng ra một đường cong ưu mỹ, khi hơi dùng sức có thể nhìn rõ những mạch máu, những ngón chân xinh xắn lại càng mịn màng đáng yêu, khiến người ta chỉ muốn nắm lấy trong lòng bàn tay…

Mà thầy Giản dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của cậu, lòng bàn chân từng chút từng chút giẫm ngược lên trên với một lực không nặng không nhẹ. Ngay khi đôi mắt của sói con bắt đầu đỏ rực lên, anh đột ngột thu chân lại, dứt khoát xoay người xuống giường.

"Anh ơi…" Trình Thư Dục nhìn anh chằm chằm, giọng nói trong trẻo trở nên trầm đục khàn khàn, "Anh không được làm thế này…"

"Tất nhiên là tôi được rồi." Giản Tinh Lạc khẽ nhếch môi, ngồi xuống chiếc ghế đối diện tên chó má. Anh cúi người tháo xích chân, rồi thong dong giơ tay, cởi bỏ vài chiếc cúc áo ở cổ chiếc sơ mi trắng.

……

Chỉ trong vòng mười mấy phút ngắn ngủi, sợi xích nơi đầu giường bị giằng co kêu loảng xoảng liên hồi. Những động tĩnh kịch liệt khiến Giản Tinh Lạc không khỏi hoài nghi rằng chiếc giường lớn chắc chắn này sắp bị sói con lật tung đến nơi rồi.

Một lúc sau, anh thở phào một hơi dài, cả thể xác lẫn tâm hồn đều sảng khoái, lúc này mới thong thả đứng dậy đi vào phòng tắm.

Như thể trong nhà chỉ có một mình mình, thầy Giản thản nhiên tắm rửa thay quần áo, sau đó đứng trước giường cài khuy măng sét một cách chỉnh tề sạch sẽ.

Trình Thư Dục bất chợt mở choàng mắt ra, ánh mắt nhìn anh giống như giây tiếp theo sẽ hung mãnh vồ tới, nuốt chửng anh vào bụng.

Sói con cuối cùng đã xé bỏ hoàn toàn lớp ngụy trang.

"Kẻ b**n th** đáng thương." Thầy Giản giả vờ xót thương, dùng đầu ngón tay khẽ m*n tr*n những giọt mồ hôi trên mặt cậu – thứ mà cậu đã phải gồng mình nhịn đến mức vã ra: "Điện thoại của tôi bị cậu giấu ở đâu rồi?"

Trình Thư Dục th* d*c ngước mặt lên, một lần nữa nghiêm túc xác nhận với anh: "Anh ơi, anh thực sự không thích em một chút, một chút xíu nào sao?"

Lại là câu hỏi này.

Động tác của Giản Tinh Lạc khựng lại, vô thức né tránh ánh mắt cậu: "Điện thoại của tôi đâu? Không nói thì cậu cứ một mình ở đây thêm bảy ngày nữa đi."

Sau một cuộc đối đầu im lặng và kéo dài, Trình Thư Dục hạ hàng mi xuống, che giấu cảm xúc trong đôi mắt: "Ở trong tủ chứa đồ ngoài phòng khách."

Giản Tinh Lạc lấy được điện thoại từ tủ chứa đồ, quay lại phòng ngủ nhặt chiếc chìa khóa dưới đất lên, ném cho sói con: "Tự mở đi, rồi cút ngay cho tôi."

Trình Thư Dục tháo còng tay, im lặng thu dọn đồ đạc rồi đeo balo lên vai.

"Em sẽ không đến làm phiền anh nữa đâu, anh." Cậu thấp giọng từ biệt người trong lòng, "Thầy Giản, tạm biệt."

Giản Tinh Lạc hơi nghiêng mặt, không đưa ra bất kỳ phản hồi nào.

**

Trình Thư Dục biến mất, nói chính xác hơn là biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của Giản Tinh Lạc.

Ở hàng ghế thứ ba chính giữa lớp học, mỗi tiết lại là một gương mặt khác nhau. Sau giờ học không còn ai bám theo anh gọi thầy ơi thầy à mãi không thôi nữa. Khi trời đột ngột đổ mưa to, cũng chẳng còn ai bất thình lình xuất hiện phía sau che ô cho anh nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!