Chương 23: (Vô Đề)

Thầy Giản dạo gần đây vướng vào những tin đồn tình ái lùm xùm.

Mỗi ngày đều có một bó hoa hồng gửi đến phòng bảo vệ, kèm theo những hộp quà cao cấp và những tấm thiệp tỏ tình táo bạo. Chẳng bao lâu sau, toàn bộ sinh viên Đại học A đều biết Thầy Giản, đóa hoa cao quý của khoa Toán của bọn họ đang bị ai đó theo đuổi điên cuồng.

Trong trường lời ra tiếng vào khắp nơi, nhưng lần nào Thầy Giản cũng nhờ bảo vệ xử lý sạch sẽ đống đồ đó.

Cách theo đuổi lỗi thời và phiền phức như vậy, ngoài Trình Hạo ra thì chẳng ai có thể làm nổi.

Quả nhiên mấy ngày sau, Trình Hạo bắt đầu liên tục thay số điện thoại để gọi điện thoại cho anh, hẹn anh đi gặp mặt ăn cơm. Giản Tinh Lạc phiền đến mức dứt khoát cài chế độ tự động lọc số lạ.

Dù sao số cá nhân của anh vốn dĩ cũng chẳng có mấy người gọi.

So với gã bạn trai cũ phiền phức, người anh để tâm hơn lại là Trình Thư Dục.

Sau lần bị từ chối thẳng thừng đó, cậu nhóc không còn tìm riêng anh nữa. Tuy lần nào cũng xuất hiện đúng giờ tại chỗ ngồi, dùng đôi mắt ướt át tội nghiệp đó nhìn anh, nhưng tuyệt đối không mở miệng nói lời nào.

Thời gian dài trôi qua, ngay cả các sinh viên khác cũng cảm nhận được sự u uất của bạn học Trình.

Cậu giống như một chú chó con bị bỏ rơi, sợ làm chủ nhân phiền lòng nên không dám lại gần, nhưng lại không cam lòng rời đi hẳn.

Lại một buổi học lớn kết thúc, buổi sáng trời còn nắng rực rỡ mà giờ lại đột ngột đổ mưa rào.

Giản Tinh Lạc không mang ô, anh từ chối vài sinh viên định nhường ô cho mình, đợi mưa ngớt mới đi ra ngoài.

Nhưng thời tiết này thật quái đản, anh mới đi được nửa đường, mưa lại bất thình lình to lên.

Giây tiếp theo, một chiếc ô màu xanh da trời che trên đỉnh đầu anh.

Mùi hương chanh tươi mát lẫn trong hơi mưa xộc vào mũi, Giản Tinh Lạc không cần quay đầu lại cũng đoán được người đứng sau là ai.

"Thầy ơi." Trình Thư Dục khẽ gọi, "Em không có ý gì khác, chỉ là vô tình nhìn thấy thầy không mang ô thôi ạ."

Cơ thể thầy Giản hơi cứng đờ, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, một bàn tay cách lớp tay áo nắm lấy cánh tay anh, rồi nhét cái cán ô ấm nóng vào tay anh.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, anh còn chưa kịp phản ứng thì hơi ấm phía sau đã lùi xa.

Trình Thư Dục tự mình bước đi trong màn mưa lớn.

Giản Tinh Lạc lại nhớ tới chú chó con ướt sũng năm xưa.

Khoảnh khắc này, anh thậm chí có một ý nghĩ rất kỳ lạ: Liệu có phải chú chó con mà anh vô tình đánh mất nhiều năm trước nay đã quay lại tìm anh hay không?

Vài giây sau, anh sải bước đuổi theo, kéo cậu nhóc đang bị ướt vào lại dưới tán ô.

"… Thầy?" Trình Thư Dục ngạc nhiên quay mặt lại, đôi mắt chó con đáng yêu lộ rõ vẻ vui mừng không chút giấu giếm.

"Dầm mưa dễ bị cảm lắm." Giản Tinh Lạc vẫn không nhìn cậu, khoảng cách giữa hai người cũng có chút xa.

Rất nhanh, Trình Thư Dục đón lấy chiếc ô, không dấu vết nghiêng hẳn về phía thầy Giản, còn bả vai mình thì lộ quá nửa ngoài màn mưa.

Thầy Giản đành phải chủ động nhích lại gần cậu một chút.

Khóe môi Trình Thư Dục len lén cong lên.

Hai người im lặng và ăn ý bước đi trong màn mưa, cảnh tượng này thực sự quá mãn nhãn, đám sinh viên đi ngang qua không nhịn được mà xì xào bàn tán, thậm chí có thể nghe thấy những tiếng kêu khẽ như "Á á á đẹp đôi quá", "Cuối cùng cũng biết kiểu người như thế nào mới xứng với Thầy Giản rồi".

Giản Tinh Lạc khó tránh khỏi ngượng ngùng, chỉ đành thúc giục chàng trai bên cạnh: "Chúng ta đi nhanh chút đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!