Thẩm Phi Hàng vừa hay định vào chủ đề chính với Tạ Chu, nghe vậy liền gửi địa chỉ khách sạn và số phòng cho anh.
"Thầy Giản không đi ngâm suối nước nóng cùng chúng tôi à?" Dưới sự ám chỉ liên tục của Trình Hạo, Tạ Chu cười hỏi.
Dung Tịch đang đu bám trên người Thẩm công tử: "Thầy Giản có bệnh sạch sẽ, không đời nào tắm chung với chúng ta đâu."
"Ha ha ha được thôi!" Lão Cao cười sảng khoái, "Vậy Thầy Giản có thể tận hưởng bồn ngâm riêng của khách sạn, muốn ngâm bao lâu tùy thích!"
Giản Tinh Lạc đứng dậy: "Vậy tôi xin phép đi trước, mọi người cứ chơi vui vẻ."
Lâm Bạch vô thức đứng dậy theo anh, rồi lại ngồi xuống dưới ánh mắt cảnh cáo của Trình Hạo. Hai người nhìn nhau vài giây, cảm xúc trong mắt nhau đều rất phức tạp, không ai chú ý thấy Trình Thư Dục đã lặng lẽ theo ra ngoài.
"Anh ơi~" Cậu nhóc kéo dài giọng gọi anh, "Em có thể về cùng anh không ạ?"
"Không thể." Thầy Giản dứt khoát từ chối, "Về phòng của cậu đi."
"Nhưng em quên đặt phòng mất rồi…" Giọng của cậu nhóc mềm nhũn, mang theo vẻ nài nỉ và làm nũng, "Thầy chia cho em cái sofa thôi cũng được mà~"
Giản Tinh Lạc không hề lay chuyển: "Bây giờ đi đặt phòng cũng đâu có muộn."
"Nhưng phòng có suối nước nóng chắc chắn là hết rồi, em cũng muốn ngâm suối nước nóng mà!"
Thầy Giản quay đầu liếc cậu một cái: "Được rồi. Nể tình hôm nay cậu giúp tôi trút giận, tôi sẽ đặt cho cậu một phòng thường, ngâm xong thì về phòng mình mà ngủ."
"Vâng ạ, anh!" Niềm hạnh phúc của chú chó con đến thật đơn giản, suốt đường đi cậu tí tửng kể chuyện cười làm thầy Giản vui.
Khách sạn Thẩm Phi Hàng đặt là khách sạn đắt nhất sơn trang, phòng cho thầy Giản lại là căn suite xa hoa nhất, có cả hồ ngâm riêng. Giản Tinh Lạc tắm sơ qua trước, sau đó bước vào hồ suối nước nóng độc lập.
Suối nước nóng ở đây tự động kiểm soát nhiệt độ, ngâm trong đó vài phút, lỗ chân lông khắp cơ thể lặng lẽ giãn nở, cơ bắp và xương khớp đau nhức được xoa dịu, Giản Tinh Lạc không nhịn được thở hắt ra một hơi thoải mái.
"Anh ơi~" Không lâu sau, phía sau truyền đến tiếng gọi nhỏ.
"Ừm." Giản Tinh Lạc đáp một tiếng, lười biếng trả lời: "Đợi tôi thêm một lát nữa."
"Không sao, em không vội." Trình Thư Dục bước vào phòng suối nước nóng, tì lên thành bể nghiêng đầu nhìn anh, "Anh ơi, để em massage cho anh nhé."
Cơ thể thoải mái, tinh thần cũng thả lỏng, Giản Tinh Lạc mỉm cười liếc cậu: "Cậu còn biết cả cái này cơ à?"
"Đương nhiên rồi, tay nghề massage của em là cấp độ dân chuyên nghiệp đấy nhé." Chú chó con bắt đầu nhiệt tình tự mình chào hàng, "Cực kỳ thoải mái luôn! Anh thử chút đi, nha?"
"Thế tôi có phải trả tiền không?"
Trình Thư Dục: "Ừm… có thể thu thứ khác~"
Thầy Giản đang mặc áo choàng tắm, cậu liền quỳ một gối trước bể, cách lớp áo choàng mềm mại mà bóp nắn vùng vai cổ. Cậu cố gắng rời mắt khỏi làn da trắng hồng mềm mại, nhưng áo choàng rộng rãi, khi ánh mắt hạ xuống vẫn thấp thoáng thấy được một chút cảnh xuân trước ngực.
"Ưm…" Giản Tinh Lạc khẽ r*n r* một tiếng, "Lực đạo vừa vặn, đúng là rất thoải mái."
"Vậy anh thưởng gì cho em đây?"
"Cho cậu tiền tip…" Giọng thầy Giản trở nên lười biếng và mềm nhũn, âm cuối vút lên hệt như móng vuốt mèo con, cào thẳng vào lòng cậu.
Cổ họng Trình Thư Dục khô khốc, lực đạo trên tay cũng lỏng đi, sắc mắt trong trẻo dần trở nên u tối thâm trầm. May mà thầy Giản quá thoải mái nên đã nhắm mắt lim dim ngủ.
"Anh ơi? Em thu tiền lãi đây…"
"Ừm…" Tiếng nói mơ hồ bên tai dần xa xôi, ý thức của Giản Tinh Lạc đã hoàn toàn chìm vào cơn mê man.
Hơi thở nóng rực nhích lại gần từng chút một, sau đó vạt áo choàng bị khẽ khàng gạt ra, trượt xuống dưới một chút, để lộ bờ vai tròn trịa đáng yêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!