Chương 21: (Vô Đề)

"Tôi nhớ ra rồi, có chuyện như vậy thật." Giản Tinh Lạc tìm thấy đoạn ký ức này, nhưng cảm xúc vẫn chẳng có chút dao động nào, "Lúc đó tôi chỉ thấy bọn họ ồn ào thôi, cậu không cần nghĩ nhiều đâu."

"Phải rồi…" Lâm Bạch thất thần tiến lên một bước, đứng song song với anh, "Anh chỉ thuận tay giúp đỡ em, thậm chí còn chẳng thèm nhìn em lấy một cái…"

Nhưng nó đã thay đổi cả cuộc đời em.

Giản Tinh Lạc im lặng một lát, quyết định đi về thôi.

"Thầy Giản, anh— A!" Lâm Bạch vô thức muốn níu kéo anh, không ngờ quay người quá vội, chân trượt một cái.

Giản Tinh Lạc phản xạ có điều kiện đưa tay ra kéo cậu, nhưng Lâm Bạch vẫn rơi "tõm" một tiếng xuống hồ sen.

Và cảnh tượng này, vừa khéo bị Trình Hạo đi ra tìm nhìn thấy.

"Giản Tinh Lạc… cậu đang làm gì thế?" Trình Hạo mang vẻ mặt không thể tin nổi, "Cậu đẩy Lâm Bạch xuống đó?"

Giản Tinh Lạc: "… Có thời gian đứng đó diễn trò kinh ngạc, chi bằng cứu người trước đi."

May mà nước trong hồ không sâu, Lâm Bạch cũng biết bơi, Giản Tinh Lạc chuyển tay kéo người lên ngay.

"Tiểu Bạch, em không sao chứ?" Trình Hạo cuối cùng cũng hoàn hồn, sải bước lao lên, ôm chặt lấy Lâm Bạch đang ướt sũng.

"Em không… khụ khụ… em không sao…" Lâm Bạch vừa ho vừa xua tay, "Không phải thầy Giản… khụ khụ…"

"Em còn nói đỡ cho cậu ta nữa?" Trình Hạo giận dữ không thèm nghe, hay đúng hơn là bao nhiêu uất ức từ nãy đến giờ đều tìm được chỗ trút, hắn nhìn chằm chằm vào người đang mang vẻ mặt lạnh lùng kia, "Giản Tinh Lạc, tôi không ngờ cậu lại — lại có thể làm ra loại chuyện này!"

"Tôi làm ra chuyện gì?" Giản Tinh Lạc thấy thật khó hiểu, nhịn không được mắng một câu: "Đồ b*nh h**n."

Anh mắng xong quay người định đi, lại bị Trình Hạo chộp lấy cổ tay, "Tôi đã giải thích rất nhiều lần rồi, giữa tôi và Tiểu Bạch chỉ là bạn tốt của nhau, tại sao cậu phải đẩy em ấy xuống nước?"

"Em đã nói không phải—"

Trình Hạo hét lên, "Em đừng có giúp cậu ta nói dối, Lâm Bạch! Anh nhìn thấy hết rồi!"

"Trình Hạo, anh bình tĩnh lại cho em!" Không ngờ Lâm Bạch còn hét to hơn, "Em đã nói không liên quan đến A Lạc cơ mà!"

"Chuyện này em đừng quản — A Lạc?" Trình Hạo sau đó mới phản ứng lại, "Vừa rồi… em gọi cậu ta là cái gì?"

"Em đã nói với anh từ trước rồi, em có người mình thích, đó không phải lời bịa đặt để lừa anh đâu." Lâm Bạch bình tĩnh lại, khuôn mặt không cảm xúc có vài phần thần thái của thầy Giản, "Người em thích, từ đầu tới cuối vẫn luôn là Giản Tinh Lạc."

Trình Hạo như bị sét đánh ngang tai, chết lặng ngay tại chỗ.

Cách đó không xa, Trình Thư Dục với khuôn mặt hơi ửng hồng vì rượu đã dừng bước, ánh mắt thuần khiết vô hại đột nhiên trở nên u ám.

Dẫu cho thầy Giản đã quen với việc bị người ta theo đuổi tỏ tình từ nhỏ đến lớn, nhưng cảnh tượng máu chó trước mắt này thực sự vẫn làm anh kinh ngạc.

Người trong lòng của bạn trai cũ lại đi tỏ tình với người làm "thế thân" là anh, kịch bản này hình như hơi khác so với những gì anh tưởng tượng…

Nhưng Giản Tinh Lạc vẫn nhanh chóng lấy lại tinh thần, dứt khoát rút tay của mình về: "Hai người cứ thong thả mà trò chuyện, thứ cho tôi không tiếp."

"Thầy Giản!"

"Lạc Lạc!"

Hai người kia đồng thanh gọi một tiếng.

Đúng lúc này, Giản Tinh Lạc phát hiện ra chú chó con đang đứng cách đó không xa, anh vô thức khẽ thở phào nhẹ nhõm.

So với hai cái thứ gây đau đầu sau lưng kia, vẫn là cậu nhóc này ngoan ngoãn, hiểu chuyện và đáng yêu hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!