Chương 19: (Vô Đề)

Nếu cuộc điện thoại này có thể khiến ngài Triệu dập tắt ý định với anh, thì coi như cậu đã vô tình giúp anh một tay vậy.

Lúc này, thầy Giản hoàn toàn không nhận ra rằng, chú chó con đang lăn lộn dưới chân mình mới là kẻ khó nhằn nhất.

"Ô? Anh không giận em nữa ạ?" Cậu nhóc vừa rồi còn ủ rũ tức khắc khôi phục sức sống: "Em biết ngay mà! Anh thương em nhất!"

Đôi mắt to như khảm kim cương lấp lánh tỏa sáng, thầy Giản vừa bực mình vừa buồn cười, cuối cùng chỉ đành khẽ đá cậu một cái: "Cút đi tắm đi."

"Anh ơi, để em sấy tóc cho anh trước nhé ạ~" Nhận được sự tha thứ, chú chó con lại bắt đầu giở thói nịnh bợ quen thuộc.

Giản Tinh Lạc lườm cậu một cái: "Đi tắm đi, đừng để tôi phải nói lần thứ ba."

"Vâng vâng~" Trình Thư Dục túm lấy ống quần anh hừ hừ không chịu đi, "Kỹ thuật sấy tóc của em tốt lắm đó anh… Thôi được rồi, em đi tắm ngay đây ạ!"

Biết dừng đúng lúc là đức tính tốt đẹp ngàn năm của dân tộc.

Sáng hôm sau, Giản Tinh Lạc thức dậy trong hương thơm của đồ ăn, anh mơ màng mở cửa phòng ngủ, đi theo mùi hương ra phòng khách.

"Anh ơi~ anh dậy rồi ạ." Một cái đầu ló ra từ bếp, "Vừa khéo luôn, em sắp làm xong rồi!"

Giản Tinh Lạc khẽ nheo mắt lại.

Cậu nhóc không biết lục đâu ra một chiếc tạp dề, mặc vào trông đặc biệt ngoan ngoãn, đôi mắt cười cong cong nhìn anh, hệt như một người vợ hiền dâu thảo…

Dừng lại, dừng lại ngay! Thầy Giản nhanh chóng chặn đứng những suy nghĩ kỳ quái trong đầu, thuận miệng hỏi một câu: "Lấy đâu ra nguyên liệu nấu ăn thế?"

Trình Thư Dục chớp chớp mắt: "Em xuống lầu mua đấy ạ."

"Cậu dậy sớm thế à?" Giản Tinh Lạc có chút ngạc nhiên, "Cuối tuần mà, sao không ngủ nướng thêm một lát?"

Cậu nhóc chỉ cười híp mắt, không đáp lời.

Ăn sáng xong, Giản Tinh Lạc vào thư phòng xử lý đống email còn tồn đọng, bạn học Trình thì ngoan ngoãn ngồi bên ngoài phòng khách nghịch điện thoại.

Đợi đến khi Giản Tinh Lạc nhớ ra trong nhà còn có một người khác, đang định tìm lý do đuổi cậu về, thì điện thoại lại rung lên không đúng lúc.

Chú chó con tức khắc dựng đứng tai lên cảnh giác, bề ngoài vẫn giả vờ như vô tình hỏi: "Ai thế ạ?"

"Thẩm Phi Hàng." Giản Tinh Lạc bắt máy, ngắn gọn: "Nói."

"A Lạc~ Sao cậu lạnh nhạt với tôi thế hả!" Thẩm Phi Hàng kêu gào khoa trương, "Chúng ta mới xa nhau có một ngày mà cậu đã lật mặt không nhận bạn rồi?"

Thầy Giản lạnh lùng vô tình: "Không nói thì tôi cúp máy đây."

"Ơ đợi đã, đợi đã—" Thẩm Phi Hàng vội vàng vào chủ đề chính, "Cậu còn nhớ hồi cấp ba lớp mình có một người tên là Tạ Chu không?"

"Có ấn tượng, sao thế?" Trí nhớ của Giản Tinh Lạc tốt hơn người thường gấp bội, dù là người hay việc anh không quan tâm, chỉ cần đã xuất hiện trong ký ức thì sẽ không dễ dàng quên mất.

"Dạo này tôi đang nhắm một miếng đất, công ty nhà cậu ta đang tranh chấp với tôi, nên tôi định tổ chức một buổi gặp mặt bạn cũ, xem có thể giải quyết hòa bình trong riêng tư được hay không."

Giản Tinh Lạc khẽ nhướng mày: "Thì cậu cứ tổ chức đi."

"Khụ khụ…" Thẩm Phi Hàng hiếm khi thấy ngại ngùng, "Tôi vất vả lắm mới tìm được cậu ta, bảo muốn họp lớp, kết quả cậu ta vừa mở miệng đã hỏi: Giản Tinh Lạc có đi không?"

Giản Tinh Lạc: "… Liên quan gì đến tôi?"

"Tôi cũng thắc mắc lắm, nhưng ý của cậu ta chính là, cậu đi thì cậu ta đi, cậu không đi thì cậu ta không có hứng thú…" Thẩm Phi Hàng càng nói càng chột dạ, giọng cũng theo đó mà nhỏ dần đi.

Trình Thư Dục đứng bên cạnh nghe lén lập tức trợn tròn mắt, la ó: "Không đi! Anh không được đi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!