Chương 16: (Vô Đề)

Thầy Giản đang cảm thấy xúi quẩy trong lòng, nên không quá để ý đến việc Triệu Cận Hy đang xáp lại gần mình.

Mà câu hỏi của Triệu Cận Hy lại thốt ra quá đỗi tự nhiên, tư thế của hai người tuy không tính là thân mật, nhưng nhìn kiểu gì cũng không giống bạn bè bình thường.

Trình Hạo lập tức không giữ nổi bình tĩnh, tiến lên một bước lạnh giọng nói: "Anh là ai? Buông tay ra."

Triệu Cận Hy vẫn duy trì nụ cười ôn hòa lịch thiệp: "Tôi tên Triệu Cận Hy, còn anh là?"

"Tôi là—" Vừa thốt ra hai chữ, Trình Hạo bỗng nhận thức được rằng, thân phận của mình đã biến thành bạn trai cũ của Lạc Lạc, tức thì sượng trân tại chỗ.

May mà lúc này Lâm Bạch đã khôi phục lại sự bình tĩnh, nhân cơ hội giới thiệu hai bên với nhau: "Anh Trình Hạo, đàn anh Triệu là bạn em quen khi đi du học ở Anh, anh ấy vẫn luôn chăm sóc em."

Rồi lại nói với Triệu Cận Hy: "Đàn anh, đây là anh Trình Hạo, người anh trai thanh mai trúc mã của em mà em từng nhắc với anh đấy."

Thấy bầu không khí sắp sửa biến thành buổi hội ngộ bạn bè, Giản Tinh Lạc lạnh mặt, quay người đi thẳng về phía phòng riêng.

Triệu Cận Hy lập tức phớt lờ sự khó chịu của Trình Hạo: "Ngại quá, xem ra hôm nay Tinh Lạc chỉ muốn hai chúng tôi dùng bữa riêng tư thôi, hẹn dịp khác có cơ hội chúng ta lại gặp."

Nói xong, anh ta quay người bước theo dấu chân Giản Tinh Lạc.

Trình Hạo âm thầm nghiến răng: "Phục vụ, chúng tôi muốn bàn ngay phía sau bàn kia."

Thế là trong suốt thời gian sau đó, Giản Tinh Lạc luôn cảm thấy sau những tán cây đào thấp thoáng, có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.

"Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một chút." Anh bị nhìn đến mức thực sự buồn nôn, liền vứt chiếc khăn ướt xuống rồi đứng dậy: "Lần này là đi vệ sinh thật đấy."

Triệu Cận Hy ngồi đối diện bật cười: "Được, tôi đợi em."

Dưới sự chỉ dẫn của phục vụ, Giản Tinh Lạc đi vào nhà vệ sinh.

Anh dùng nước lạnh rửa mặt, đứng thẳng người nhìn khuôn mặt lạnh lùng trong gương.

Bữa cơm này không tài nào nuốt trôi được nữa, hay là cứ nói thẳng với Triệu Cận Hy đi, nhìn anh ta có vẻ là người rất biết chừng mực, chắc cũng sẽ không bám dai như đỉa.

Tuy nhiên, anh vừa mới sắp xếp xong suy nghĩ thì trong gương bỗng hiện ra một khuôn mặt khác.

"Em đang đi xem mắt với người đàn ông đó à?" Trình Hạo tựa vào khung cửa nhà vệ sinh, đôi mắt đóng đinh lên người anh.

Giản Tinh Lạc không nói hai lời, quay người định ra cửa nhưng bị một cánh tay đưa ra ngăn lại.

"Lần trước tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa." Anh thiếu kiên nhẫn ngước mắt lên: "Trình Hạo, anh có cần thiết phải hết lần này đến lần khác đeo bám như thế không?"

Trình Hạo mím chặt môi, lại nói nhỏ: "Anh không đồng ý chia tay."

Giản Tinh Lạc mang vẻ mặt kiểu "Anh đang nói cái quái gì thế?".

"Năm đó anh theo đuổi rất lâu em mới đồng ý ở bên cạnh anh. Bây giờ em đơn phương chia tay, anh không đồng ý."

Cách nhau hơn nửa tháng, Trình Hạo không còn vẻ hung bạo mất lý trí như lần gặp trước.

Thời gian qua, hắn cuối cùng đã nhận thức rõ ràng rằng, Giản Tinh Lạc thực sự rời bỏ hắn rồi, bắt đầu một cuộc sống mới mà không hề luyến tiếc.

Trước đó, dù biết Trình Thư Dục và Lạc Lạc đã ngủ với nhau, hắn tức giận xong cũng thôi, vì hắn biết Lạc Lạc căn bản sẽ không thích loại nhóc con miệng còn hôi sữa đó.

Nhưng người đàn ông tên Triệu Cận Hy hôm nay đã mang lại cho hắn một cảm giác khủng hoảng tột độ. Đặc biệt là khi biết họ đang xem mắt, hắn thực sự hoảng loạn.

Nếu Lạc Lạc thực sự nhìn trúng người đàn ông đó, hắn không dám tưởng tượng…

Còn Giản Tinh Lạc thì suýt chút nữa bật cười thành tiếng, đánh cũng đánh rồi, chửi cũng chửi rồi, vậy mà còn đến nói với anh là không đồng ý chia tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!