Chương 12: (Vô Đề)

"Xin lỗi, anh…" Sau khi tự ý hôn xong, chú chó con lại bắt đầu lo lắng bất an, nhỏ giọng lầm bầm xin lỗi: "Tại vì em thích quá đi mất, thầy lại ghé sát như thế, cho nên em nhất thời không nhịn được…"

Nghe giọng có vẻ hoảng hốt thật sự, đến mức xưng hô cũng loạn cả lên.

Hơi nóng sau đó mới lan dần lên sau tai, Giản Tinh Lạc rút tay lại, biểu cảm trên mặt không rõ là đang vui hay đang giận: "Tôi ghé sát lại là có ý để cậu hôn tôi đấy à?"

Uy nghiêm của một người thầy lập tức lộ rõ, thầy Giản khi nghiêm túc dạy dỗ học sinh thì ai nhìn vào cũng thấy có chút rụt rè.

"Dạ không phải!" Trình Thư Dục không chút do dự đáp lại, rồi một lần nữa ngoan ngoãn xin lỗi: "Em xin lỗi. Sau này nếu không có sự cho phép của anh, em tuyệt đối sẽ không hôn trộm anh nữa đâu."

Thái độ nhận lỗi của đứa nhỏ cực kỳ chuẩn chỉnh, thậm chí còn hứa chắc chắn sẽ sửa đổi.

Giản Tinh Lạc nhận ra mình khi đối mặt với cậu vẫn không tài nào nổi giận cho được, đành phải nhét túi đá vào tay cậu, còn bản thân thì xoay người quỳ một gối trên thảm để lục tìm hộp y tế.

Mở hộp y tế ra, anh chọn loại thuốc rửa vết thương, rồi lại nghiêm túc xem tờ hướng dẫn sử dụng, tìm ra loại thuốc uống giảm đau kháng viêm, hoạt huyết tan máu bầm.

Xử lý từng chút một các vết thương trên mặt, Giản Tinh Lạc đã vận dụng hết sự kiên nhẫn lớn nhất đời mình dành cho người khác.

"Anh ơi, nếu trên mặt em để lại sẹo thì sao ạ?" Trình Thư Dục bỗng nhiên trở nên lo lắng ưu phiền: "Như thế có phải là sẽ không còn đẹp trai nữa không ạ?"

Trái tim Giản Tinh Lạc thắt lại: "Tôi bảo cậu đi bệnh viện thì cậu không chịu đi, nếu thật sự để lại sẹo…"

Tuy nhiên, trọng điểm mà đứa nhỏ này quan tâm thực chất là: "Anh có ghét bỏ em không ạ?"

"Cái gì?" Giản Tinh Lạc ngẩn người, đôi mắt đào hoa mở to: "Cậu vì tôi mà bị thương, sao tôi có thể ghét bỏ cậu được?"

"Phù…" Trình Thư Dục thở phào nhẹ nhõm, nỗi ưu tư chỉ dừng lại trên mặt cậu trong vòng mấy giây, rồi lại khôi phục dáng vẻ cười rạng rỡ: "Anh không ghét bỏ là tốt rồi ạ!"

Giản Tinh Lạc: …

Quả nhiên, tư duy của giới trẻ bây giờ nhảy vọt nhanh quá rồi.

Khi hoàn thành công đoạn xử lý cuối cùng, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đủ loại màu sắc của đứa nhóc, anh vừa thấy đáng thương lại vừa nhịn không được thấy buồn cười.

"Anh… anh đang cười em!" Đứa nhỏ nhanh chóng phát hiện ra anh đang nhịn cười, lập tức dùng giọng điệu nũng nịu để tố cáo.

"Không cười cậu." Giản Tinh Lạc đứng dậy, xoa xoa mái tóc hơi rối của cậu, trong môi trường thư giãn, tinh thần của anh cũng thả lỏng theo, liền thuận miệng đáp một câu: "Tôi thương cậu còn không hết."

"Ơ? Anh thương em ạ?" đôi mắt chú chó con trên sofa tức khắc sáng rực lên: "Đêm hôm đó trên giường, anh cũng nói như thế!"

Động tác trên tay Giản Tinh Lạc khựng lại, cố gắng kiềm chế h*m m**n bịt miệng đứa nhỏ này lại.

Không biết tại sao, Trình Thư Dục mang lại cho anh cảm giác gần gũi lạ lùng, thậm chí đôi khi anh còn nảy ra ý nghĩ coi đứa nhỏ này như em trai ruột của mình cũng không tệ.

Còn về đứa em trai cùng mẹ khác cha mà bà Mạnh sinh ra, tổng cộng số lần anh gặp mặt còn chưa đếm hết đầu ngón tay.

Nhưng Trình Thư Dục luôn có thể dùng một câu nói để dập tắt ý nghĩ đó, ép anh phải thừa nhận hết lần này đến lần khác rằng quan hệ giữa hai người họ không hề… trong sáng đến thế.

Mặc dù đến tận hôm nay anh vẫn không nhớ nổi chi tiết những gì đã xảy ra đêm đó, nhưng những dấu vết trên người đứa nhỏ cứ thỉnh thoảng lại hiện lên trong đầu anh.

"Bỏ đi, lười chẳng buồn quan tâm em." Chỉ trong vài giây, đại não của thầy Giản đã lướt qua vô số ý nghĩ, cuối cùng hóa thành một câu "lười chẳng buồn quan tâm".

"Anh ơi~" Trình Thư Dục đứng dậy chạy theo anh: "Anh đừng bơ em mà, em lại lỡ làm sai chuyện gì rồi ạ?"

Giản Tinh Lạc không thể nói là "Cậu lại làm dấy lên cảm giác tội lỗi trong tôi", chỉ đành qua loa: "Tôi vào bếp xem sao, cậu cứ ngoan ngoãn ở đây đợi cơm."

"Ồ, dạ vâng ạ~" Trình Thư Dục đồng ý.

Cậu vẫn luôn không ngừng nhắc nhở bản thân, điểm mấu chốt nhất khi theo đuổi thầy Giản chính là — tiến lui có chừng mực. Tiêu chuẩn của cái chừng mự" này nằm ở chỗ thầy Giản có thấy thoải mái hay không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!