Chương 10: (Vô Đề)

Giản Tinh Lạc cảm thấy có chút khó tin. Anh vốn dĩ luôn bị người ta mắng là máu lạnh vô tình, nhưng đối diện với chàng trai mười chín tuổi trước mắt này, anh lại hết lần này đến lần khác mủi lòng nhượng bộ.

Nhưng với tư cách là thầy giáo, ai mà chẳng thích những đứa trẻ ngoan ngoãn khả ái cơ chứ? Nếu sinh viên anh dạy đều nghe lời như thế này, anh đã đỡ tốn biết bao nhiêu công sức…

"Đi thôi." Giản Tinh Lạc nhanh chóng thu lại dòng suy nghĩ đang trôi xa.

"Ôi, đợi một chút đã, anh ơi." Trình Thư Dục sờ vào túi áo, "Hình như lúc nãy em làm rơi điện thoại rồi, em quay lại tìm một chút ạ."

Giản Tinh Lạc theo bản năng giữ cậu lại: "Cậu đừng quay lại nữa, để tôi đi tìm cho."

"Không sao đâu anh, bây giờ chắc anh là anh ấy cũng không còn sức gây rắc rối cho em nữa đâu ạ." Trình Thư Dục chớp chớp mắt, sau đó lại làm một cái nháy mắt cực kỳ đáng yêu.

Giản Tinh Lạc không chút phòng bị mà bị cậu làm cho bật cười, mỹ nhân lạnh lùng nở nụ cười, trong khoảnh khắc tựa như xuân về hoa nở.

"Anh cười lên trông đẹp thật đấy." Chú chó nhỏ cũng cười híp mắt nhìn anh, "Sau này hãy cứ cười mãi như thế nhé anh."

"Khụ khụ…" Giản Tinh Lạc hắng giọng, "Được rồi, mau đi tìm điện thoại đi."

"Vâng ạ." Trình Thư Dục đáp một tiếng, quay người đi vào trong.

Giản Tinh Lạc tựa người vào cửa xe đợi cậu, trong lúc chờ đợi tiện tay gửi cho Thẩm Phi Hàng một tin nhắn, dặn dò anh ta chuẩn bị sẵn hộp thuốc y tế.

Vài phút sau, Trình Thư Dục bước ra với bước chân nhẹ nhàng, khi ánh mắt chạm vào dáng người cao ráo thẳng tắp kia, cậu lại lặng lẽ đi chậm lại, đợi đến khi lại gần mới lên tiếng: "Anh ơi, chúng ta đi thôi ạ."

Giản Tinh Lạc ngước mắt nhìn cậu: "Tìm thấy điện thoại chưa?"

"Tìm thấy rồi ạ." Trình Thư Dục giơ điện thoại trong tay lên, "Suýt chút nữa thì mất rồi, hú vía thật đó."

Giản Tinh Lạc "Ừ" một tiếng, mở cửa ghế phụ: "Lên đi."

Anh cứ nhìn thêm vết thương trên mặt cậu nhóc là lại thấy xót xa. Một gương mặt sạch sẽ thuần khiết thế này không nên vì anh mà xuất hiện những vết thương như vậy. Đặc biệt là lần trước anh đã hành hạ cậu thảm đến thế…

"Anh đang nghĩ gì thế ạ, sao mặt tự nhiên lại đỏ lên vậy?" Trình Thư Dục tò mò nhìn chằm chằm anh.

"Không có gì…" Giản Tinh Lạc hoàn hồn, "Cái đó, vừa rồi Trình Hạo không gây khó dễ cho cậu chứ?"

Trình Thư Dục rõ ràng ngập ngừng một chút: "Dạ…"

"Hắn lại ra tay với cậu à?" Giản Tinh Lạc không nhịn được cau mày, "Cậu không sao chứ?"

"Em không sao đâu anh." Cậu nhóc ngoan ngoãn đáp một câu, cũng không rõ là để an ủi anh hay là thật sự không sao.

Nhưng Giản Tinh Lạc không truy hỏi thêm, tập trung nhìn đường phía trước.

Ở góc độ mà thầy Giản không nhìn thấy, chú chó con đang cúi đầu, khóe môi lặng lẽ cong lên một độ cong vi diệu.

Cậu tất nhiên là không sao rồi, người có sao là kẻ khác cơ.

Lúc nãy khi cậu quay lại, Trình Hạo đã được ông chủ quán bar đỡ dậy ngồi trên ghế, vừa thấy cậu đã kích động định nhảy dựng lên, nhưng bị cậu dùng một tay nhẹ nhàng ấn xuống.

"Trình. Thư. Dục!" Trình Hạo lúc này cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề, yếu ớt chất vấn: "Mày, mày với Lạc Lạc, hai người quen nhau từ bao giờ?"

Trình Thư Dục đứng từ trên cao nhìn xuống hắn, khóe môi bị rách khẽ nhếch lên: "Chẳng phải anh rất muốn biết, người mà đêm đó anh ấy dắt đi rốt cuộc là ai à?"

Trình Hạo ngẩn ra: "Là ai?"

"Tất nhiên là tôi rồi." Đối mặt với người anh trai cùng cha khác mẹ, lần đầu tiên Trình Thư Dục nở nụ cười rạng rỡ đầy chân thành: "Người khiến Giản Tinh Lạc cảm thấy vô cùng sung sướng, vô cùng yêu thích, và muốn làm thêm lần nữa, ngoài tôi ra thì còn có thể là ai nữa chứ?"

Khi những chuyện vượt ngoài tầm tưởng tượng cứ dồn dập kéo đến, Trình Hạo hoàn toàn chết lặng, ánh mắt đờ đẫn nhìn cậu: "Từ bao giờ…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!