Mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay cứ nghĩ đã được giải quyết một cách gọn gàng, nhưng không ngờ cô ta lại không chịu bỏ qua và đưa ra quyết định khiến Devil mãi mãi không còn cơ hội nhìn thấy Cherry nữa."Reng reng"
-A lô tao nghe nè.
-Hồng tao có chuyện muốn nhờ mày. Hồng là bạn thân nhất của Mỹ An, gia đình hai người họ cũng có nhiều mối làm ăn lớn với nhau. Do thế lực của Hồng lớn mạnh hơn Mỹ An nên khi quyết định làm một chuyện lớn như thế này cô ta rất cần có sự giúp đỡ của người bạn thân này.
-Chuyện gì mày nói đi. Hồng cảm thấy hôm nay cách nói chuyện của Mỹ An có gì đó rất lạ, bình thường cô ta chưa từng khách sáo với Hồng. Nói chuyện luôn rất thẳng thắng chưa từng nói úp úp mở mở như thế này. Không lẻ có chuyện gì đó rất khó nói lắm sao, hay gặp chuyện gì cần Hồng giúp đỡ.
-Tao muốn tối nay khử một người. Giọng nói của Mỹ An tàn ác vô cùng, trước nay không ai không biết danh tính của Mỹ An và Hồng. Hai người luôn là hai chị em luôn sống chết có nhau, chuyện tương tự như thế này Hồng đã từng làm rất nhiều. Gia đình cô ta rất có thể lực nên chuyện cỏn con như khử một đứa học phổ thông thì đối với Hồng là chuyện nhỏ như trở bà tay. Cô ta có gia đình chống lưng là đứa con gái được cưng chiều từ nhỏ nên từ trước đến nay luôn rất ngạo mạn. Hầu là hai người họ ghét ai đến cực điểm thì sẽ dùng những thủ đoạn tàn ác đối xử với bọn họ. Khử ở đây không phải là giết người mà là khử ra khỏi cuộc sống của họ, nhẹ thì chỉ bị đánh một trận tơi tả còn nặng thì gương mặt sẽ bị hủy hoại do những đường lưỡi lam nhẹ nhàng kéo đi trên làn da mịn màng. Có rất nhiều cách làm người khác phải đau khổ, không nhất thiết phải giết chết họ. Vì như thế đối với họ sẽ rất sẽ dàng, phải để họ sống mà không còn nuối tiếc sống nữa đó mới là những điều mà bọn họ muốn. Đối với hai người họ đây chưa gọi là ác, họ luôn cho rằng họ là người đúng những lời họ nói là mệnh lệnh.
-Tưởng chuyện gì chứ chuyện này thì dễ thôi. Hồng cứ nghĩ Mỹ An nói khử theo ý nghĩa thường ngày, nhưng ngay cả cô ta cũng không ngờ lời nói tiếp theo do chính miệng cô gái vừa gọi điện thoại ình.
-Tao muốn cô ta chết, biến mất khỏi thế gian này. Giọng nói của Mỹ An có phần cay độc chỉ nghe qua điện thoại, nhưng Hồng có thể cảm nhận được từng cái nghiến răng không ngừng của cô bạn thân. Cô ta thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng mà lại khiến co Mỹ An nổi giận đến như thế này, ngay cả chuyện giết người cũng nghĩ đến luôn rồi. Nhưng chuyện này không thể xem thường được, chuyện liên quan đến mạng người không phải là chuyện giỡn chơi như mấy cái vụ đánh nhau nhỏ nhặt thường ngày. Nếu chuyện này mà bại lộ e rằng ngay cả cha của Hồng cũng không thể cứu được con gái mình.
-Mày đang nói giỡn với tao đó hả? Hồng không tin trong lòng Mỹ An lại thật sự muốn như thế này, dù sao trước giờ Hồng chỉ nghe thấy An đánh người chứ chưa từng nghe An giết người. Đầu dây bên kia cô ta cười, giọng nói đầy vẻ chắc chắn:
-Mày nghĩ tao đang đùa với mày à? Để con nhỏ đó sống tao thấy ngứa mắt lắm. Không hiểu vì sao khi nói những lời nói vừa rồi Mỹ An lại căm giận không thể ngay lặp tức đi giết chết Cherry, nhưng cũng chỉ là lời nói của một cô gái 16 tuổi khi gặp chuyện tức giận mà thôi. Nhưng có một chuyện khiến Mỹ An vô cùng hả dạ, lúc sáng khi nghe thấy Cherry gọi cô ta một tiếng chị gương mặt cúi xuống đất không dám ngẩn mặt lên làm cô ta thấy sung sướng vô cùng. Không ai hiểu Mỹ An hơn Hồng cả, tuy cả hai người đều có tính tình hung dữ kiêu căng như nhau nhưng Hồng là người biết suy nghĩ cho tương lai của mình, cô ta sẽ tuyệt đối không thể làm chuyện như thế này.
-Mày tưởng muốn giết người dễ như trong mấy bộ phim hành động hả? Giết người đền mạng đó mày biết không? Chưa nói đến chuyện nếu bị bắt tao với mày đi vô tù ngồi hết chẳng ai có thể cứu được đâu. Khi nghe một tràn vang lên bên tai Mỹ An mới ý thức được sự việc rất nghiêm trọng không giống như những gì mình nghĩ vừa rồi, cô ta chỉ nghĩ giết Cherry xong rồi kêu bọn đàn em đem xác vức ra ngoài sông thì thần không biết quỷ không hay.
-Có nghiêm trọng như vậy không?
-Mày nghĩ xem làm mạng người đấy, không phải như những vụ đánh nhau trong trường bình thường như mày thường làm đâu. Quả thật Mỹ An chưa biết và cũng chưa từng nghĩ đến, nhưng nếu không giết đứa con gái đáng ghét đó thật sự trong lòng cô ta không thể nào cam tâm được. Từng cảnh Devil nói chuyện ngọt ngào với Cherry, bàn tay anh nắm chặt lấy eo của cô. Mọi thứ như một đoạn phim được quay chậm lại khắc ghi trong trí nhớ của Mỹ An, những suy nghĩ quá đáng vừa rồi cũng không cánh mà bay.
-Nhưng tao không cam tâm.
-Trả thù không nhất thiết phải làm cho người đó chết, mà phải làm cho người đó sống không bằng chết. Nói đến thủ đoạn ngoại trừ giết người thì Hồng không bao giờ có những chiêu nhẹ tay, những chuyện đánh nhau nhỏ nhặt trong trường ít khi nào cô ta đụng tay đến chỉ một mình Mỹ An ra tay. Nhưng một khi cô ta đã ra tay thì tuyệt đối không hề nhẹ, lúc trước Hồng từng thích Wind rất nhiều nhưng Wind chỉ xem cô ta như một món đồ chơi vui vẻ vài ngày thì lập tức vức bỏ qua một bên, chẳng thèm để ý đến cô ta nữa. Từ đó cô ta căm thù Wind và quyết định tìm một người giàu hơn có thế lực hơn làm bạn trai của mình, Hồng là người con gái xinh đẹp cũng được rất nhiều chàng trai trong trường để ý. Được mọi người đưa vào top 10 hoa khôi của trường. Kiệt rất yêu thương và chiều chuộng Hồng rất nhiều, xem cô ta như là bảo bối của mình vậy. Bây giờ Hồng muốn gì chắc chắn Kiệt nhất định không cần suy nghĩ mà chấp nhận, với việc làm ột đứa trong sáng bị mất thứ mà người con gái đáng giá nhất thì chuyện này còn gì đau hơn nữa.
-Mày có cách rồi sao? Nghe thấy nụ cười đầy nham hiểm qua điện thoại của Hồng, Mỹ An đoán được phần nào cô bạn đã có cách. Nếu nói ai nham hiểm, ác độc thì Mỹ An tuyệt đối tin người đó là Hồng, một người con gái thông minh xinh đẹp tuyệt đối có thể che mắt được người đời trong thiên hạ. Với vẻ ngoài như thiên thần Hồng tuyệt đối không bao giờ làm mình mất hình tượng trước đám đông, cô ta luôn có cách làm mình đẹp nhất và nổi bật nhất.
-Tất nhiên là có rồi, nhỏ đó tên gì mày nói đi?
-Nó tên Nguyệt Nhi học chung lớp mình đó. Hồng chợt nhớ ra người có tên Nguyệt Nhi mà Mỹ An vừa nói đó chính là cô bạn mới chuyển về trường ngày hôm qua, ấn tượng của Hồng về Cherry cũng khá xấu vì cô ta trông thấy Cherry chẳng có chút gì xinh đẹp mà lại được Devil bế vào lớp học trước mắt bàn dân thiên hạ. Và điều đáng nói hơn đó nữa là Devil là hot boy của trường, người bạn thân của Wind. Thảo nào Mỹ An lại ghét con nhỏ đó như thế.
-Được mày tìm cách hẹn nó đi, chuyện này tao giúp mày xử lí.-Ừ, có gì lát tao điện thoại lại ày.
-Ok."Tút Tút"Tắt điện thoại Mỹ An khẽ ngước lên nhìn đồng hồ, bây giờ chỉ mới 1 giờ chiều. Cô ta chán nản nằm phịch xuống giường ánh mắt nhìn lên chiếc bàn học phía đối diện. Bỗng dưng nhớ ra chuyện gì đó rất quan trọng Mỹ An ngồi nật dậy khỏi giường bước xuống đi lại phía thời khóa biểu, tờ giấy mà mỗi sáng cô ta phải cầm lên."Thứ 3, 4 giờ học giáo dục quốc phòng"Dòng chữ trên thời khóa biểu làm Mỹ An mỉm cười vui sướng, cuối cùng thì không cần hẹn không cần diện cớ cũng có thể xử Cherry một cách dễ dàng. Cô ta chạy nhanh lại phía chiếc giường lục tìm cái điện thoại mà mình vừa quăng xuống."Reng reng"
-A lô.
-Tao nghe nè.
-Chiều nay 4 giờ có 2 tiết học giáo dục quốc phòng trong trường, ít nhất cũng 5 giờ 30 phút mới tan học, mày cho người theo dõi nó trên đường về. Nghe tụi kia nói nhà nó khá xa trường, lại đi xe buýt cũng khoảng 1 tiếng sau mới về tới nhà. Mày chỉ cần chặn đường nó lại khi vừa tối là có thể xử lí nó được rồi. Hồng nhìn đồng hồ trên tay mình tính nhẩm, đúng xe buýt trước cổng trường 5 giờ 45 mới có. Chỉ cần dùng một chút mẹo nhỏ là có thể dụ nó đến những nơi vắng vẻ. Xem ra cách này cũng không quá tồi. Khi nãy vừa ngắt điện thoại của Mỹ An xong, Hồng quay sang điện thoại ấy thằng đàn em của Kiệt nhờ bọn chúng giúp xử lí chuyện lần này, thay gì tìm một người bình thường cô ta lại tìm những thằng nổi tiếng ăn chơi.
-Được tao biết rồi.-Ừ, tao chờ tin vui của mày.
-Ok.………………….. Buổi chiều 2 giờ phòng học giáo dục quốc phòng. Mỹ An bước vào lớp cùng với 4 người khi sáng đánh Cherry ánh mắt họ không ngừng tìm kiếm thân hình nhỏ bé của cô, đúng lúc Cherry ngước mặt lên thì nhìn thấy 5 người bọn họ."Thì ra 5 người đó học chung lớp"Bắt gặp ánh mắt mọi bọn họ cũng đang nhìn mình Cherry cúi mặt xuống, nắm chặt lấy bàn tay đang còn băng bó một lớp vải trắng dày cộm. Tuy JB là người rất khó hiểu nhưng tài nghệ băng bó vết thương thì không thể chê được, nhìn bàn tay cô hiện giờ chưa đến nổi như cái bánh tét to đùng.
-Ê Sarly, cậu có thấy Cherry hôm nay có chuyện gì không? Sunny nhìn thấy vẻ mặt hơi sợ sệt của Cherry lúc này cảm thấy rất kì lạ nên quay sang hòi Sarly ngồi bên cạnh, bọn họ vào trường này chỉ mới 2 ngày mà thôi nhưng sáng này Cherry lại không đến lớp. Từ trước đến nay cô luôn là người đúng giờ nhất chưa bao giờ vắng mặt huống hồ đây lại là nhiệm vụ. Còn nhìn gương mặt Cherry lúc này nữa, Sunny đoán chắc cô đang có chuyện gì đó rất khó nói ra. Sarly nhìn cô một lúc chợt mỉm cười. Sau đó ngước mặt lên nhìn 5 người vừa bước vào trong lớp. Mọi thắc mắc đã được giải đáp. Cherry xưa nay luôn là một người rất giỏi che đậy cảm xúc của mình, trừ khi những lúc cô diễn ra không hề có tình trạng gương mặt sợ hãi cúi đầu buồn cười như thế này. Nhưng nói qua thì cũng phải nói lại, nếu cứ tiếp tục gặp những chuyện như thế này e rằng Cherry không thể nào thuận tiện làm nhiệm vụ. Nếu bị mọi người chú ý cô càng khó khăn hơn trong mọi hành động riêng lẻ của mình. Mặc kệ những câu nói đầy vẻ mỉa mai của Ann, Cherry vẫn đứng yên đó im lặng không nói bất cứ câu nói gì. Thì ra ngay từ đầu cô ta muốn kết bạn với cô hoàn toàn có mục đích, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội cô ta tội gì mà không biết nắm bắt lấy. Ann là một trong số những người theo sau Hồng, cũng như Vy nịnh bợ Mỹ An. Thì đằng này người chống lưng cho Ann là Hồng, chuyện lần này là do Hồng kêu Ann làm như thế. Ban đầu cô ta hoàn toàn không có ý định xấu gì với Cherry, khi cô vào lớp Ann liền quay sang làm quen mục đích của cô ta duy nhất đó chính là tiếp cận Sarly và Sunny. Thân phận tiểu thư của hai người họ khi mới vào trường đã được bàn tán khắp nơi, không ai mà không biết bọn họ là hai đứa con vàng ngọc của ông trùm đá quý. Ann chỉ muốn làm bạn với hai người bọn họ thôi, vì lợi ích của bản thân cô ta không ngần ngại đi theo nghe lời những người có quyền có thế. Nhưng cô ta đi lại thì thấy Cherry ngồi chung với Sarly và Sunny, ngay từ lúc gặp mặt Ann chỉ xem Cherry như một người ngoài cuộc vì Cherry không tiền, không danh, không phận cũng chẳng có lợi gì cho cô ta. Nhưng không ngờ hôm nay Hồng lại chịu bỏ ra 3 triệu với yêu cầu hết sức đơn giản đó chính là dụ cho bằng được Cherry đi vào con hẻm cụt này, bây giờ mọi chuyện đã thành công cô ta có thể trơ mắt ra nhìn Cherry bị đánh. Dù sao chuyện Devil bế Cherry về lớp cô ta cũng có thấy, nên thiện cảm về Cherry cô ta cũng hoàn toàn không có. Khi mọi chuyện kết thúc Ann sẽ không có bất cứ tổn hại nào cả, mà nên nói người có lợi nhất là cô ta mới đúng. Ngồi không hưởng bát vàng mọi chuyện cứ tưởng chừng như đơn giản, nhưng cô ta không hề hay biết tiền đến miệng nhưng không dễ dàng gì có thể nuốt trôi. Âm thanh bên ngoài con hẻm truyền vào tai Cherry có thể nghe thấy được tiếng bước chân, rất nhiều, cô dự đoán khoảng 30 người đang đứng bên ngoài. Không chỉ có con gái mà có cả con trai, xem ra vụ việc lần này nếu giải quyết không ổn thỏa thì e rằng bọn họ không thể nào để yên chuyện này. Nhưng nếu cô manh động ra tay thì thân phận sẽ lập tức bị phát hiện. Cô cần có người đến cứu."Đúng rồi"Cherry để bàn tay trái vào trong cặp nhìn như muốn lấy một cái gì đó ra khỏi cặp, nhưng thật ra Cherry đang dùng chiếc nhẫn trên ngón tay báo hiệu nguy hiểm cho Sarly và Sunny biết."Tít Tít"Nhìn thấy chiếc nhẫn trên kêu và phát ra ánh sáng màu đỏ, mày Sarly khẽ chau lại. Tương tự như Sarly, Sunny cũng nhận được tín hiệu như thế. Chiếc nhẫn này được thiết kế rất đặc biệt, mỗi người gửi tín hiệu đến đều có một màu đặc trưng riêng biệt, cũng như Cherry người có kí hiệu là màu đỏ. Nếu trong trường hợp không quá khẩn cấp thì Cherry tuyệt đối không dùng đến tín hiệu này.
-Đi mau. –Sarly vội vã cầm chiếc laptop và cái mặt nạ trên bàn chạy ra ngoài. Trên xe Sarly có nhiệm vụ dùng máy tính dò tìm nơi Cherry đang ở, còn Sarly thì ngồi ghế trước tập trung công việc láy xe của mình. Lúc này bọn họ không còn vẻ mặt trong sáng thuần khiết trong bộ váy đồng phục màu trắng, mà thay vào đó là một đồ màu đen bó sát người trên gương mặt xinh đẹp còn có thêm một chiếc mặt nạ màu bạc. Mỗi người trong Ngũ Quỷ đều có một chiếc mặt nạ luôn đi theo bên mình mỗi khi ra ngoài làm nhiệm vụ, Jun và Ren thì đeo mặt nạ màu vàng còn ba người bọn cô thì đeo mặt nạ màu bạc. Trong con hẻm nhỏ những bước chân đi vào trong dồn dập, nụ cười trên môi Ann càng lúc càng tươi. Cô ta đang mong chờ màn đánh người dã man thường thấy trong trường học do Mỹ An gây ra, nhưng cô ta càng thích hơn khi người trực tiếp đánh Cherry chính là Hồng. Bao nhiêu năm nay Ann thừa biết tính cách của người con gái nham hiểm này, bề ngoài Hồng là người mềm yếu nói chuyện lại rất nhẹ nhàng nhưng sau lưng cô ta làm không biết bao nhiêu chuyện hại người. Tuy không có khả năng đuổi học các học sinh trong trường, tuy cha mẹ không phải làm những người có chức cao trong trường. Nhưng Hồng là người có khả năng khiến các học sinh đó không cần bị đuổi mà vẫn có thể tự ý làm đơn xin chuyển trường. Từ trước đến nay Ann chưa bao giờ làm trái ý của Hồng, vì cô ta biết một khi bị Hồng ghét thì tuyệt đối không thể nào sống yên ổn trong cái trường JAE này."Bụp …………bụp"
-Mày làm tốt lắm Ann à! Hồng đi vào đầu tiên phía sau cô ta đúng như Cherry dự tính ban đầu có khoảng 30 người, Ann nghe Hồng nói vậy lập tức đi lại phía đó đứng bên tay trái của Hồng. Còn người đứng bên tay phải không ai khác đó chính là Mỹ An. Trên môi những người đứng trước mặt cô ai ai cũng có nụ cười đầy vẻ khinh bỉ, làm sao Cherry không biết trong nụ cười đó có ngụ ý gì chứ. Ý nói rằng:"Con nhỏ ngu ngốc"
-Tội nghiệp ày, lại rơi vào tay tao một lần nữa rồi. Mỹ An bước đến đưa bàn tay thon thả lên khẽ nâng cằm Cherry vuốt ve, nhìn thì làn da của Cherry không có những điểm đặc biệt, không trắng, không xinh. Nhưng khi chạm bàn tay vào ngay cả Mỹ An cũng hơi bất ngờ, làn da của Cherry có thể còn mịn hơn cả cô ta. Có một chút ganh tị, có một chút tức giận trong lòng. Mỹ An đưa tay túm chặc mái tóc của Cherry giọng nói hung tàn.
-Tao thử xem hôm nay mày tìm cách nào trốn thoát, tao thử xem hôm nay ai sẽ là người cứu mày. Nói xong cô ta buôn tay ra đi lại phía sau nháy mắt với Hồng. Cherry lúc này thầm suy đoán quãng đường mà Sarly và Sunny đã đi được, cũng đã 10 phút trôi qua hai người họ chắc cũng sắp tới rồi, bây giờ cô chỉ cần nhịn thêm một chút là có thể thoát khỏi đây. Cherry không muốn giết chết ai cả, dù sao bọn họ cũng là những con người. Giết một mạng thì đền một mạng đó là câu nói mà ba đã từng dạy cô, nhưng bọn họ lại lần này lần khác ép cô vào đường cùng. Nếu như ngày hôm nay mọi chuyện không được giải quyết một cách gọn gàng Cherry nhất định dùng mạng sống của bọn họ để bịch miệng tất cả. Cô không ra tay thì Mina cũng sẽ cho người xử sạch hết bọn người này, hầu là những kẻ cảng đường đều chết không toàn thây. Vụ án giết người mấy ngày trước công an đã tiến hành điều tra, nếu lần này lại có thêm vài vụ nữa Cherry e rằng mọi chuyện sẽ không dễ dàng gì giải quyết được. Hồng thấy cái nháy mắt ra hiệu của Mỹ An thì lập tức cô ta quay người ra phía sau mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng vang lên.
-Cho tụi bây thoải mái đêm nay. Khi nghe câu nói đó ánh mắt Cherry đanh lại, không còn vẻ sợ hãi như khi nãy nữa. Thì ra mọi kế hoạch này đã được sắp xếp sẵn, bọn họ không thể giết cô nhưng bọn họ có thể dùng những biện pháp còn tàn ác hơn chết như thế để hành hạ cô. Hồng không phải là tay vừa, những vụ giết người phóng hỏa cô ta đều biết rõ và khả năng thành công thì rất nhiều nhưng chết rồi thì sao chứ, cô ta không muốn người khác được chết một cách thanh thản như thế, điều cô ta muốn là những màn cảnh đau khổ mà người khác phải chịu. Rồi những người bị cô ta hại sẽ đi vào bế tắc, chịu đựng những câu nói phỉ nhổ của người đời. Đó mới chính là sự tàn độc nhất. Bọn đàn em phía sau tiến lên phía trước, gương mặt bọn chúng vô cùng thích thú khi nhận được mệnh lệnh hết sức tuyệt vời này. Tuy người con gái trước mặt bọn chúng không xinh đẹp ấy, nhưng vóc dáng thì có thể xem gọi ngon, ánh mắt có một cái gì đó sắc bén vô cùng. Giữa cái sắc trời sẫm tối như thế này không ai có thể nhìn ra sự khác lạ trong ánh mắt của Cherry. Khi đi ngang qua Hồng, Tuấn Anh nhận được một bịch có dạng bột màu trắng. Hắn ta ngước mắt lên nhìn Hồng ngụ ý muốn hỏi đây là gì. Hồng hiểu ý mỉm cười trả lời:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!