Người con trai đứng phía xa dõi mắt theo bóng dáng đang khuất dần của cô, môi hắn khẽ nhếch lên.
-Cuối cùng ngày em thuộc về anh cũng gần đến rồi, Cherry hãy chờ anh. Anh sẽ cho em những thứ mà em muốn, anh sẽ khiến những người hại gia đình em chết không toàn thây. Người con trai này có đôi mắt sâu thẫm gương mặt do có một chiếc nón che đậy hơn nữa nê không thể nhìn ra hắn là ai. Nhưng qua giọng nói kiên quyết đó, người con trai này nhất định rất yêu cô.
Nhưng những gì được giấu sau lời nói đó là cả một bí mật. không ai có thể biết ngay cả cô một nhân vật chính trong màn kịch này Cherry. Lớp học 11A2Tuy tuổi của cô Sarly và Sunny đều thua kém Ren và Jun 2 tuổi nhưng do trình độ học vấn của 3 cô đều có thể được xem là tốt nên Mina quyết định cho 3 người học lớp 11. Một phần do trình độ còn một phần nữa là 11 và 12 nằm chung 1 dãy lầu. Dễ thuận tiện hỗ trợ cho nhau nếu như gặp chuyện gì khó khăn. Tiếng nói ồn ào trong lớp vang cả khu hành lang đang yên tĩnh, Sunny và Sarly đang đi cũng thấy lạ họ quay sang nhìn nhau.
-Chuyện gì mà ồn thế không biết? –Sunny hỏi. Sarly lắc đầu –Mình cùng đi với cậu làm sao mà biết được.
-Ê tụi bây nghe nói nay có 3 bạn nữ chuyển đến lớp mình phải không? –Một nam sinh đứng lên hô to như muốn cả lớp đều nghe thấy câu hỏi của mình.
-Thật không?
- Một nam sinh khác ánh mắt sáng rực khi nghe thấy có nữ sinh chuyển đến lớp.
-Đẹp không mày.
-Nghe nói đẹp lắm tụi bây ơi, hồi nãy có người nhìn thấy mấy cô bạn đó. Bọn họ đều nói có thể xứng danh là hot girl 11A2 đó. Nhưng hình như có 2 người là một cặp sinh đôi còn cô gái còn lại cũng không đẹp bằng hai người đó. Trời ơi có người đẹp chuyển đến lớp mình, không phải 1 người mà là 3 người. Trong lòng mỗi nam sinh trong lớp đều nghĩ như thế.
-Các em trật tự nào. Cô giáo đứng trên bảng gõ thước xuống bàn hai cái, cô giáo không ngờ chuyện có nữ sinh đến lớp lại làm cho các học sinh của cô nhốn nháo lên như vậy. Cô giáo chưa từng gặp 3 nữ sinh đó nhưng khi xem qua hồ sơ của 3 cô thì quả thật có 1 cặp song sinh lại rất xinh đẹp. Thành tích học đạt loại giỏi xem ra cũng là các tiểu thư con nhà giàu học giỏi. Còn cô gái có tên là Nguyệt Nhi thì lại không có hoàn cảnh đặt biệt như hai người trên. Nguyệt Nhi sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình bình thường. Ba mất sớm cô bé chỉ sống cùng người mẹ nay cũng đã lớn tuổi. Thành tích học bình thường, tuy không có vẻ ngoài xinh đẹp nhưng qua hình cô giáo có thể nhìn thấy nét hồn nhiên trên môi Nguyệt Nhi. Trước giờ anh chưa từng bế ai trên tay như thế này, có thể cô là người con gái đầu tiên. Anh không hiểu vì sao bản thân mình lại làm như vậy, dù ngay lần đầu gặp nhưng anh có 1 cảm giác gì đó níu kéo. Khi thấy cô bị người khác ức hiếp và khóc anh chỉ muốn bảo vệ cô. Thật ra cái loại cảm giác này là như thế nào anh cũng không rõ, quen với rất nhiều cô gái từ đẹp đến tuyệt đẹp. Nhưng anh chưa bao giờ động lòng, còn cô gái trên tay không đẹp, không đặc biệt nhưng đôi mắt khi nhìn anh làm anh thấy có cái gì đó rất lạ. Anh thật sự muốn biết thật ra cái lạ đó là ở chỗ nào. Còn với cô, người con trai này có tình cách rất quái lạ, lúc thì mặt lạnh tanh không có cảm xúc lúc thì có những câu nói khác thường, ví dụ như vừa rồi anh ta còn lên tiếng ghẹo cô nữa chứ. Xem vẻ bên ngoài và cách nói chuyện cô thấy anh không phải là người có lai lịch bình thường, nếu có được sự tin tưởng của anh thì những việc khác cô đỡ lo hơn được phần nào. Dù gì tìm ình một nguồn tin cũng là chuyện nên làm, người con trai đặc biệt này nhất định không làm cô thất vọng. Anh bế cô đi dọc dãy hành lang vắng tanh không bóng người, chỉ có tiếng bước chân của anh và hơi thể đều đều của cô. Vòng tay này rất ấm, người con trai này hoàn toàn xa lạ và mãi mãi ở thế giới khác cô. Lớp học
-Các em bước vào đi. –Cô giáo gọi. Sunny và Sarly mỉm cười bước vào lớp, bộ váy đồng phục học sinh tuy không được cách điệu nhẹ nhàng như các kiểu váy công chúa. Tuy không ôm sát cơ thể để lộ rõ đường cong. Nhưng khi hai người họ mặt vào lại vô cùng xinh đẹp cứ như bộ đồng phục này là được thiết kế riêng cho họ vậy.
-Wooaaa đẹp thiệt nha. Các nam sinh trong lớp đứng lên khỏi ghế, ánh mắt hướng ra cửa một cách tò mò. Hai cô gái trước mặt làm họ trợn tròn mắt. Sunny mỉm cười nhìn các bạn trong lớp giọng nói vui vẻ của cô vang lên.
-Chào các bạn mình tên là Lê Hà My nhưng các bạn cứ gọi mình là Sunny là được rồi. Sunny chỉ Sarly đang đứng bên cạnh:
-Còn người này là chị em song sinh với mình tên là Lê Hà Như. Mọi người dồn ánh mắt về phía Sarly, Sarly mỉm cười gật đầu chào:
-Các bạn cứ gọi mình là Sarly nha. Khi học trường cũ mọi người vẫn gọi mình như thế. Nơi được gọi trường cũ chính là nơi khiến mọi người sống không bằng chết, những ngày tháng trong đó nếu không có Cherry cô không biết mình phải làm như thế nào. Nó rất cô đơn chỉ có duy nhất hình bóng của chính bản thân mình trên vách tường. Rồi từ ngày Cherry bước đến trong cuộc sống của Sarly bắt đầu lúc đó cô thấy trân trọng cuộc sống của mình hơn vì xung quanh cô có một người bạn luôn bên cạnh che chở cho cô. Bọn con trai nhận xét hai cô, từ vóc dáng đến gương mặt và cả làn da nữa không chê vào đâu được.
-Người đứng bên phải nhìn dịu dàng ghê.
-Người đứng bên trái dễ thương ghê, lại có chút phong cách nữa. Bọn nam sinh trong lớp đều khen ngợi không ngớt lời, còn những cô gái tuy không nói ra mặt nhưng cũng rất hâm mộ với vẻ đẹp tự nhiên của họ.
-Vậy bọn em ngồi đâu vậy cô? :
- Sarly lên tiếng hỏi. Cô giáo chỉ tay xuống phía bàn 3 dãy trong cùng nói:
-Các em tạm thời cứ ngồi đó đi. À còn một bạn nữa đâu? Khi lời cô giáo vừa hỏi Sarly và Sunny định trả lời thì nghe mấy đứa con gái trong lớp hét lớn.
-Ê anh Devil kìa.
-Trời ơi, anh ………. Anh Devil bế con………… con nhỏ nào kìa tụi bây?
-Đâu đâu. Dụ gì vậy nè huhu anh Devil của tui. Từng người từng người dùng đôi mắt ganh ghét hướng về phía cô và anh. Cô ngại ngùng quay mặt sang hướng khác không dám nhìn thẳng về phía trước, có rất nhiều người đang bàn tán về việc Devil bế cô.
-Anh ……….. anh thả em xuống đây được rồi. –Cô không dám nói lớn tiếng vì sợ người khác nghe thấy lại hiểu lầm nhiều hơn. Hành lang bỗng nhiên yên lặng đến lạ thường, người con gái trong vòng tay anh gương mặt đã đỏ bừng. Anh cúi xuống nhìn vào mắt cô, dù không thích cô nhưng anh lại rất thích trêu đùa cô lâu lắm rồi anh không có cảm giác chiếm hữu như thế này.
-Em ngại ngùng à?:
-Anh nói nhỏ bên tay cô.
-A …. Không có chỉ là em sợ phiền phức thôi. Lời nói vừa thốt ra khỏi miệng cô như muốn tự cắn lấy lưỡi mình, trời ơi cho cô chết đi là vừa nói như thế này càng làm hắn ta nổi lên hứng thú trêu cô mà thôi. Cô không muốn mọi người chú ý nhiều đến mình vì như thế mọi hành động của cô sẽ bị người khác chú ý đến, cứ nghĩ việc quen biết được Devil sẽ là một chuyện tốt nhưng xem ra chuyện tốt chưa đến mà chuyện xấu đã đến rồi. Cô không nghĩ Devil lại là anh chàng hot boy nổi tiếng của trường, mọi người thấy cô được hắn ta bế trên tay thế nào cũng có những lời nói không được mấy thiện cảm.
-Phiền phức à? Khi đang suy nghĩ thì cô cảm nhận được hơi nóng bên tai, khi ngước mắt lên nhìn thì gương mặt Devil chỉ cách mặt cô khoảng 5cm. Một khoảng cách rất gần, chỉ cần nhúc nhích nhẹ thôi thì môi cô cũng đủ chạm vào môi anh.
-Không………… ý em không phải vậy. Cô ra sức lắc đầu như kẻ vô tội không biết gì, ánh mắt cô nhìn Devil cũng trở nên trong sáng thuần khiết hơn làm anh không nỡ bắt bẻ nữa.
-Thôi anh không đùa với em nữa, không sao đâu họ cũng chẳng làm gì em được. Devil nói với vẻ rất tự tin làm cô nghĩ ra một chuyện không lẽ mấy đứa con gái trong trường đều nghe theo lời hắn ta hết sao. Devil dừng chân lại, anh nhìn vào trong lớp 11A2 nơi mà cô sẽ học sau này. Cô giáo cũng hết sức ngạc nhiên trước nay cô chưa bao giờ thấy học trò nổi tiếng lạnh lùng này bế một cô gái nào cả, nhưng không ngờ hôm nay anh lại bế và bế ngay vào lớp. Cô giáo không biết chuyện gì đã xảy ra, cô khẽ quay xuống nhìn mọi người trong lớp. Mặt ai cũng sớm đơ ra khi thấy cảnh tượng này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!