Trong căn phòng phía sau một bãi đất hoang vắng không một ai sinh sống, có hai người đang ngồi mặt đối mặt dưới không gian đầy vẻ ảm đạm. Trên tay người phụ nữ đang cầm một con rắn, nó mang tên là "Pat". Con rắn này rất hung hăn, nếu người quấn nó không phải là chủ nhân của nó thì nhất định sẽ bị cắn một cái sâu đến tận xương. Ngay cả hắn, con trai của bà ta cũng chưa hề được chạm tay vào con vật đầy nguy hiểm này.
Bà ta nhìn JB với ánh mắt lạnh tanh, không còn vẻ mặt của người mẹ hiền hậu như khi có Jody nữa. Bà ta là thế, một con người đầy những thủ đoạn khác nhau. Không ngại để con trai mình đóng toàn vai ác.
-Chuyện của con bé đó sao rồi? Con bé mà bà ta nói đó chính là Cherry em gái của Jody, khi biết được thân phận thật sự của hai chị em họ Minda cảm thấy rất hào hứng và vui vẻ. Mina hiện tại đang nuôi dưỡng con gái của người tình cũ, chuyện này nếu nói ra cho thiên hạ biết được nhất định sẽ là một câu chuyện cười hài hước nhất. Quan Tường, người đàn ông này chính là người đã khiến Mina đau khổ trong suốt một thời gian dài. Do Mina là con gái của một ông trùm mafia nên gia đình ông không cho hai người tiếp tục qua lại với cái quan hệ đầy mập mờ đó. Sau đó ông lấy vợ sinh con, và hai món đồ chơi đầy tuyệt hảo này chính là món quà mà thượng đế ban tặng cho họ. Nhưng lòng thù hận của Mina quá sâu nặng, cộng thêm đó là món đồ được gọi là "bảo vật giang hồ" nên bà ta không ngần ngại cho người đến giết sạch cả gia đình ông. May sau, hai con gái của ông Yến Nguyệt và Yến Nguyên vẫn còn sống, nhưng cả Mina và Minda đều muốn họ phải đi vào cuộc chiến đầy chết chóc này. Mina muốn Cherry làm một công cụ giết người thì Minda là muốn nhìn cảnh hai chị em Cherry và Jody tự giết chết lẫn nhau. JB dùng ánh mắt thâm trầm nhìn bà ta. Giọng nói lãnh đạm vang bên tay.
-Cô bé đó rất được việc, lòng thù hận còn hơn cả Jody. Hắn thật sự không thấy mấy ngạc nhiên về những điều này, hắn đã bên cạnh dạy bảo cô suốt mấy năm trời tất nhiên cũng hiểu rõ được con người cô. Hai năm bên cô dưới cái danh phận là một người anh, một người bạn. Sáu năm bên cô như một người căm, không hé đến nữa lời. Nếu lúc đó hắn có thể nói cho cô biết hắn là ai, liệu cô có cho hắn cơ hội bên cạnh mình như thế không. Lúc trước, sự biến mất đột ngột của hắn làm cô thất vọng trong một thời gian dài, hắn tất nhiên biết điều đó. Hắn không muốn cô buồn, hắn muốn cô quên đi người con trai hằng đêm cùng cô luyện tập. Hắn muốn trở thành người dạy bảo cô nên hắn quyết định giết chết tên thuộc hạ thân cận của dì mình, giả dạng thành hắn ta và yêu cầu bà ta để hắn được huấn luyện riêng cho Cherry. Quả nhiên mục đích của hắn được thực hiện, khi gặp lại, Cherry không còn như lúc trước nữa. Trước kia những lúc cô không vui hắn có thể nói những câu vui khiến cô cười, nhưng bây giờ hắn lại phải làm theo yêu cầu của Mina, không được phép hé môi nói chuyện. Cứ giả vờ với cô rằng mình chính là một thằng căm đầy vô dụng. Cherry có thể chịu bất cứ nỗi đau nào, từ nỗi đau thân xác đến nỗi đau trong tâm hồn. Dù có máu lạnh thế nào đi nữa nhưng khi đứng trước mặt cô hắn cũng phải mềm lòng, cô là người con gái đầu tiên nói cho hắn biết thế nào là yêu thế nào là hận. Cô nói con trai trên đời này dù có nhiều như thế nào đi nữa cũng không thể yêu một đứa con gái trên tay dính đầy máu, khi nghe những điều đó hắn thật sự rất muốn dẫn cô đi ra khỏi cái nơi đầy đen tối ấy. Nhưng lúc đó hắn trong tay chưa có quyền lực, hắn chưa thể dành lại thứ mình muốn, mang lại cho cô cái được gọi là bình yên. Trong ánh mắt của cô chỉ chứa đựng đầy thù hận, cô căm ghét kẻ đã giết chết cha mẹ mình. Ngay từ đầu hắn đã biết Mina chính là kẻ đứng sau vụ này, nhưng vẫn chưa phải là lúc thích hợp nói cho cô biết sự thật của mọi chuyện. Cô chưa đủ sáng suốt để suy nghĩ thấu đáo về những việc mình làm, nếu để cô biết nhất định sẽ bấp chấp tất cả đến tìm Mina trả thù. Hắn không muốn như thế, vì hắn cần cô sống. Cho đến 3 năm sau, cái ngày mà hắn cho cô biết toàn bộ sự thật. Đêm đó trời có dấu hiệu sẽ mưa nên hắn mới quyết định thực hiện ý nghĩ bao lâu nay của mình. Con đường về trở lại phòng của cô không chỉ có con đường đi ngang qua phía vách núi, nếu đi đường khác sẽ xa hơn rất nhiều. Như mọi khi thì Cherry chỉ đi con đường kia không bao giờ đi phía vách núi vì cô nói nơi đó nhìn thấy có vẻ rất thê lương. Đêm đó hắn viết trên giấy đưa cho cô."Trời sắp mưa rồi, cô hãy đi về phía vách núi nếu không mưa ướt hết người bị bệnh thì không hay"Nghe lời hắn cô mới đi vào con đường định mệnh đó, đúng như hắn suy đoán trước. Mina hoàn toàn không bao giờ nghĩ rằng Cherry lại đi vào trong đó lúc trời tối như thế, bà ta cứ ung dung bàn kế hoạch của mình mà không hề biết mọi chuyện đã bị một kẻ thù không đội trời chung biết được. JB đã làm được một chuyện tốt và hết sức là cao cả, từ đó mối thù về một người không hề quen biết của Cherry đã có một mục tiêu rõ ràng. Đó chính là kẻ thù của mẹ hắn Mina. Mọi chuyện xảy ra hết sức hoàn hảo, vừa có thể giúp cô biết được ai là thù ai là bạn, vừa có thể khiến cô có cùng chung chí hướng với mình. Thật sự hắn rất là thâm độc, suy tính không sai một li nào, một mũi tên trúng hai đích. Minda nhìn hắn đầy nghi hoặc.
-Con đã gặp con bé đó. Từ trước đến nay bên cạnh Cherry chỉ có duy nhất hai người đó chính là Jun và Sarly. JB chưa hề quan tâm đến việc Cherry sống hay chết, cũng chưa từng hỏi về vấn đề của cô. Lúc nãy bà ta hỏi như thế chỉ là thuận miệng mà thôi, nhưng khi nhìn vào ánh mắt đầy vẻ thâm trầm cũa hắn bà ta có thể chắc chắn một điều. Hắn không chỉ biết về Cherry, mà còn rất hiểu về con người của cô. Cái sự hiểu về người khác sâu sắc như thế này không phải tiếp xúc ngày một ngày hai mà biết được. JB dùng ngón tay cái vuốt ve mặt chiếc nhẫn trên tay, hắn mỉm cười nhạt lười biếng nói.
-Tất nhiên là rồi, mà rất nhiều nữa là đằng khác. Hắn còn biết được Jody hoàn toàn không trung thành với hắn, nhìn qua ánh mắt chất chứa đầy vẻ thù hận và căm ghét đó hắn đã biết Jody đã có suy tính ình một đường lui."Haha" Bà ta nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu.
-Tại sao nhiệm vụ lần này con lại muốn Jody làm? Con thừa biết Sói Đen là người rất khó đối phó. JB mỉm cười:
-Con tin chắc cô ta sẽ làm được và còn hoàn thành tốt mọi chuyện. Một người con gái đầy gai nhọn như thế, cớ sao lại không thể đối phó một ông trùm Mafia đối với hắn không đáng một xu. Dù Sói Đen có nhiều thế lực như thế nào, nhưng khi đứng trước mặt hắn ông ta cũng phải cúi đầu xuống kính lễ chào. Minda khả nghi nói –Con tin con bé đó như thế sao?
-Mẹ đã khinh người cô ta rồi đấy, cô ta không phải là đứa con gái dễ bị người khác bắt nạt. Đặc biệt là với những kẻ mà cô ta căm thù. Sói Đen chính là người năm xưa cầm đầu giết chết cả nhà cô, nếu lúc đó ông ta đã có ý định giết chết hết mọi người thì lúc cuối nhất định ông ta sẽ tháo cái mặt nạ quỷ của mình. Ông ta từng nói sẽ khiến những người chết dưới viên đạn của mình ra đi một cách bình an, đó chính là giúp người đó nhìn mặt kẻ thù trước khi chết. Hắn tin chắc rằng lúc Jody gần nhắm mắt, ông ta đã tháo gỡ chiếc mặt nạ đó xuống. Vừa nhìn thấy kẻ thù của mình, hắn thừa biết được Jody nhất định sẽ ra tay một cách tàn độc nhất. Trong căn phòng tối âm u, gió thổi từ bên ngoài khung cửa sổ phát ra những âm thanh vù vù ghê sợ. Người con gái ngồi bên trong đó, hai tay ôm chặt lấy đầu gối. Máy tóc dài xõa xuống đôi vai gầy, gương mặt xinh xắn đã bị che khuất bởi màn đêm lạnh lẽo. Bàn tay cô giá lạnh, nắm chặt lấy gối không kìm nổi sự run rẩy từ cơ thể phát ra. Cô đang nhìn về kí ức, một kí ức thật sự rất mờ nhạt mà tưởng chừng cả đời này cô không thể nào nhớ lại nữa. Nó như một làn sương mù, chỉ là khói, chỉ là hơi nước bốc ra. Khi gặp ánh sáng mặt trời nó sẽ nhanh chống biến mất, không để lại bất cứ dấu vết của sự tồn tại nào. Cô không muốn nhớ lại nó, nhưng bóng tối đã làm cô mất đi tri thức, nó đưa cô về một thế giới đã xảy ra với cô. Nó muốn cô nhớ đến, nó muốn cô ray rứt lương tâm, nó muốn cô phải chìm mãi trong nỗi sợ hãi và đau khổ. Chiếc giường lớn khiến bóng dáng của cô càng thêm bé nhỏ, cơ thể cuộn tròn lại nhìn vô cùng đáng thương. Ánh mắt mở trong đêm tối, đôi môi mấp mái như muốn nói điều gì đó. Nhưng mãi không thể cất tiếng, cô cứ thế. Im lặng quay về nơi từng gọi là máy ấm gia đình. Kí ức mong manh. Một ngày trời đầy những giọt nắng ban mai. Dưới những bóng mát của cây bàn cao lớn mang lại là hai cô bé nhỏ nhắn đầy hồn nhiên, dõi theo bóng dáng họ là một cặp vợ chồng đang ngồi âu yếm nhìn nhau hạnh phúc mỉm cười trên môi. Ngày này nhiều năm về trước họ đã cùng nhau nuôi nấn gia đình, chăm lo cho con cái một cách chu toàn nhất. Cuối cùng cũng như mong ước của họ, ông trời đã ban cho họ hai cô công chúa cực kì đáng yêu. Cô con gái lớn lúc này cũng đã 12 tuổi, còn cô con gái nhỏ thì 6 tuổi. Chúng nó như một cặp thiên thần, xinh xắn và dễ thương. Bà không mong ước điều gì hơn nữa, mặc dù bà biết ông rất thích con trai nhưng khi mang thai lần thứ hai bà lại làm ông thất vọng. Thay thế cái vẻ thất vọng trong đôi mắt ông đó chính là niềm vui sướng khi nhìn thấy đứa con gái bé bỏng của mình đưa bàn tay bé nhỏ lên quơ qua quơ lại môi cười tủm tỉm trước mặt ông khi vừa tròn 2 tuần tuổi. Lúc đó ông không còn thất vọng, ông thật sự không mong mỏi gì hơn ngoài việc hằng ngày ôm trọn hai cô con gái bé bỏng vào lòng mỉm cười nhìn người vợ hiền lành lương thiện. Giọng nói lãnh lót của con gái lớn thu hút ánh nhìn của ông, ánh mắt chuyển từ người vợ xinh đẹp trong lòng đi đến cô con gái lớn.
-Để chị cài cho em. Cô bé cầm trên tay một cành hoa màu hồng nhạt, những ngón tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng nâng niu càng hoa một cách cẩn thận. Cô bé sợ làm những cánh hoa rơi mất dưới bàn tay vụng về của mình. Tay còn lại cô kéo bàn tay mủm mỉm của đứa em gái đang ngồi nghịch nước cạnh hồ. Để cho em gái ngồi im, cô cầm cành hoa từ từ đặt lên tóc em. Nhưng cô em lại không chịu nghe lời, bàn tay nhỏ nhắn cứ không ngừng tát nước vào người cô bé.
-Đừng nghịch nữa, ngồi im nào. Cô cẩn cận cài hoa lên mái tóc mượt mà của em, con bé này trước nay rất nghịch ngợm, chẳng khi nào chịu ngồi im cho cô cài hoa. Những lúc chơi cùng em ngoài hồ nước là toàn thân cô bé lại ướt sũng. Cô em ngồi nhìn chị hai của mình rồi mỉm cười thật tươi lộ ra hai lúm đồng tiền sâu hằng trên má. Bàn tay không yên phận đưa lên vuốt vuốt cành hoa trên đầu rồi chu mỏ làm mặt xấu. Cô bé không chịu được nữa cười thật lớn, hai ngón tay vô thức véo mạnh vào má cô em. Lúc nào cũng vậy, đứa em gái này luôn làm cô yêu chết đi được, nó luôn làm những động tác khiến cô không tự chủ được mà véo mạnh vào má nó, sau đó nó cười cười khanh khách bảo với cô rằng.
-Chị hai này, sao chị hai cười đẹp thế? Nếu câu nói này không phải thốt ra từ miệng của một cô bé 6 tuổi thì Yến Nguyên tuyệt đối không tin đó là sự thật, nhưng không có chữ nếu ở đây cho thấy những gì Nguyệt nói đều là sự thật. Yến Nguyên thật sự rất xinh đẹp, cô sở hữu nét đẹp tự nhiên từ mẹ, vóc dáng cao ráo từ cha.
-Em nịnh chị quá rồi đấy nhóc ạ! Cô vuốt ve mái tóc tơ mềm mại của em gái, cảm giác khoang khoái nơi lòng bàn tay làm cô vô cùng thích thú. Cô yêu đứa em gái này biết bao, nó là tài sản vô giá mà cô có được. Gia đình, cha mẹ, em gái. Mọi thứ cô đều có trong lòng bàn tay, nếu nói người hạnh phúc nhất trên thế gian này là ai? Cô xin tự trả lời: Mình là người hạnh phúc nhất. Đôi vợ chồng trẻ lặng lẽ quan sát hai đứa con gái cưng của mình từ lúc nãy đến giờ, họ quay sang nhìn nhau mỉm cười khi thấy hai cô đùa giỡn vui vẻ với nhau. Trong không gian yên lặng vang lên những tiếng cười khúc khích vui tai của trẻ thơ khiến người khác cũng phải cảm thấy vui vẻ theo. Bà khẽ dựa đầu vào khuôn ngực rắn chắc của ông.
-Em cảm ơn anh, cảm ơn anh đã cho em mọi thứ
-Giọng nói bà êm như nước, mềm mại như vệt gió nhẹ nhàng. Ông mỉm cười hiền từ, bàn tay phải mân mê trên đôi má vợ.
-Người phải cảm ơn là anh mới đúng, cảm ơn em đã ban tặng cho anh hai cô thiên thần xinh đẹp như thế. Điều ông thật sự mong muốn bây giờ chẳng còn gì khác ngoài gia đình được hạnh phúc, vì vợ con ông đã không ngần ngại mà rút ra khỏi cái thế giới đầy đen tối đó. Ông có thể dùng cả mạng sống của mình ra để bảo vệ họ, chỉ cần có một người nào đó làm hại đến họ ông tuyệt đối không nương tay. Nhưng không ai biết trước được sự đời ra sao, gia đình này chỉ còn êm ấm được vài năm nữa thôi. Nó sẽ kết thúc cuộc chiến giữa ông và Mina, bắt đầu cuộc chiến giữa các thiên thần nhỏ của ông và bà ta. Bà nhìn về phía hai cô vẫy tay gọi –Yến Nguyên, Yến Nguyệt. Nghe giọng nói của mẹ gọi mình, Yến Nguyệt quay sang nhìn Yến Nguyên cười te tét. Giọng nói đầy vẻ tinh ranh.
-Chị hai, bế em lại mẹ nào. Yến Nguyên nheo mắt nhìn cô, nụ cười trên môi chưa bao giờ tắt.
-Lớn già đầu rồi còn nhõng nhẽo với chị hai à? Ngoài miệng thì chỉ nói như thế thôi nhưng trong lòng lại rất ấm áp, hằng ngày được bế Nguyệt trên tay thì không còn gì hạnh phúc bằng. Thân hình tròn trịa bé nhỏ nằm gọn trong vòng tay của cô, cái cảm giác này khiến cho Yến Nguyên đâm ra nghiện. Nguyệt đưa bàn tay mủm mỉm bé nhỏ của mình ra, ánh mắt mong chờ chị hai bế bổng mình lên cao rồi sau đó không kìm được lòn hun một cái chụt kêu lãnh lót vào má cô. Nhiều lúc do hun quá mạnh còn để lại vào vệt nước bọt trên má làm Nguyệt la làng cả lên, cả nhà ai nấy đều cười khanh khách khi thấy gương mặt trẻ con của Yến Nguyệt bất giác yểu xìu vì bị chọc quê.
-Hai bế em –Cô em gái lại bắt đầu làm nũng, đôi má phụng ra trông vô cùng đáng yêu. Yến Nguyên cười thật tươi, làm mặt xấu.
-Út của hai đáng yêu chết đi được. Nói rồi Nguyên đưa tay ôm trọn cô em gái vào trong lòng, mi vào má Nguyệt một cái "Chụt" rõ kêu vào hai bên má tròn trĩnh. Cả hai cười khúc khích tiến về phía cha mẹ. Nhận lấy bé yêu từ tay con gái lớn, bà không ngừng hun mạnh vào má cô con gái nhỏ của mình, làm Yến Nguyệt phải la toán cả lên.
-Ui ui mẹ ơi, chết con mất, chết con mất –Nguyệt lấy bàn tay búp măng bé tẹo của mình ôm chặt hai má không ẹ hun nữa, cô nghe nói hun nhiều vào má nhất định lớn sau này sẽ không đẹp nữa, xệ tới cổ luôn. Và người nói ra những lời nói mục đích nhằm trêu ghẹo đó không ai khác ngoài người chị xinh đẹp của cô. Bà mỉm cười xoa đầu Yến Nguyệt –Thôi mẹ không hun nữa, con gái của mẹ lớn rồi mà còn nhõng nhẽo như vậy xấu hổ quá. Cô uất ức xoay người nhìn về phía Yến Nguyên, ánh mắt ngân ngấn nước như van này –Hai, hai nói ẹ biết là hai thích bế út như thế đi –Nguyệt luôn tin chắc về điều đó, trước nay hầu là những người khi nhìn thấy cô bé đều quay sang nựng lấy nựng để. Họ còn kèm theo nụ cười trên môi và không quên câu nói "Con gái út anh Quan đáng yêu quá". Yến Nguyên quay sang nhìn cha mẹ cười lớn.
-Cha mẹ thấy không? Con cãi đâu có lại nó hahaha. Cô em gái này của cô cái gì cũng nói được, cái tính lanh lợi này khiến nó càng thêm ranh mãnh. Tuổi tuy còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện, lúc nào nên nói thì nói lúc nào nên im thì im, không hề vượt quá cái bổn phận mà một đứa con gái nên có. Nhờ cái tính hiểu chuyện đó mà cô không cần quá nhiều thời gian để trông chừng em gái, lúc cô im lặng Yến Nguyệt tự biết thời điểm đó mình cũng cần phải im, vì thế những khi buồn chỉ cần ngồi cùng em gái cô thấy vui vẻ hẳn lên. Ông ôm ba mẹ con vào lòng –Nguyệt Nhi của cha là đáng yêu nhất. Ông tin chắc một ngày nào đó con gái của mình sẽ trở thành một người tài giỏi, Nguyệt từ nhỏ đã bộc lộ tài trí thông minh của mình. Nhưng ông không muốn con gái cưng của mình theo cái nghề mà ông đã chọn, vì thế ông không bao giờ cho cô vào phòng chế tạo vũ khí. Ông thừa biết thời gian học chế tạo vũ khí cần rất nhiều thời gian, nhưng Yến Nguyệt thì khác, con bé này rất giống Yến Nguyên. Bản tính thông minh có sẵn từ lúc sinh ra vì thế chỉ cần nhìn sơ qua vào lần là có thể làm theo, tuy không thật sự có thể làm được y như thế, nhưng ít nhất cũng làm theo được 7,8 phần. Ông không muốn hai đứa con của mình phải vướng vào cuộc chiến không có lối thoát này, cuộc đời trước của ông đã chịu quá nhiều đắng cay và trắc trở. Nếu không thể bảo vệ được con gái của mình, ông sống cũng không còn ý nghĩa nữa. …………. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, mang theo những kí ức hòa vào trong gió sương. Nó như một vết sẹo mãi không thể nào lành trên cơ thể cô. Nó rất đau nhưng cô không có cách nào để vá nó lại, vết sẹo này quá sâu, sâu đến tận quả tim đỏ. Cô không thể nào nhớ được những ngày tháng đó mình đã sống hạnh phúc như thế nào? không thể nhớ được trong suốt 10 năm qua mình đã sống đau khổ như thế nào? Ánh mắt ướm đầy giọt lệ, nhưng trên môi cô lại là nụ cười đau sót. Những khổ tâm mà bấy lâu nay cô phải chịu, thử hỏi có ai thấu hiểu được hay không? Cô là người vô dụng, kể cả đứa em gái mà mình yêu thương nhất cũng không thể bảo vệ được thì còn làm nên trò trống gì nữa. Không biết giờ này nó đang làm gì, nó có biết rằng người chị này rất nhớ nó không? Hay nó tin chắc rằng người chị hai này đã đi về nơi chính suối. Kí ức chết lặng theo từng giây trôi qua, Jody vẫn ngồi yên lặng vị trí cũ không hề nhúc nhích. Cô cứ mặt ình chìm đắm trong nỗi nhớ nhung đau xót, cô mong sau khi nhớ về những điều vui vẻ hạnh phúc đó có thể lưu lại nụ cười tươi trên môi."Reng reng"Tiếng nhạc chuông vang lên xóa tan không khí lạnh lẽo đang tồn tại vô cùng mạnh mẽ trong lòng, bàn tay trong vô thức cầm lấy chiếc điện thoại di động màu trắng. Nhìn vào màn hình đang mấp mái, mày cô khẽ chau lại. Số điện thoại này vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, chủ nhân của nó không ai khác ngoài bà ta. Đêm khuya như thế này mà Minda còn điện thoại cho cô, chắc chắn không phải là điều gì tốt lành. Bỗng cô nhếch môi, nụ cười trên đó mang theo đầy vẻ mỉa mai.
-Không biết chủ nhân đêm khuya như thế này gọi cho tôi còn có điều gì căn dặn? –Giọng nói cô đầy hơi lạnh giá, không cảm xúc. Trước nay cô chưa hề nói chuyện với bà ta một cách tôn kính, ngữ điệu trong câu nói không mỉa mai thì cũng lạnh tanh như không. Tuy bề ngoài bà ta đối với cô cũng không tệ, nhưng cô thừa biết bà ta là người như thế nào. Hầu là những người không có giá trị đối với bà ta thì tuyệt đối bà ta không hề để ý đến, cứ xem như người đó hoàn toàn không hề tồn tại. Giọng nói hòa nhã bên kia vang lên –Cô có một nhiệm vụ mới, nhiệm vụ lần này tương đối nhẹ khó khăn đó chính là khử người ám sát ông trùm Mafia. Cô ta cũng là một sát thủ chuyên nghiệp không kém cô, đặc điểm giúp cô nhận dạng nữ sát thủ đó chính là chiếc mặt nạ màu vàng lấp lánh. Bà ta đúng là một con người đầy nham hiểm, đây chính là cái bẫy mà bà ta đặt ra để hai chị em Cherry và Jody đâm vào. Không giống như JB, bà ta không hề nhân nhượng bất cứ ai. JB muốn hai chị em họ gặp nhau để nhận lại nhau, bà tất nhiên biết điều đó và trong thời gian điều tra bà đã phát hiện con trai mình bao nhiêu năm nay luôn ở bên cạnh con bé đó. Bà ta rất tức giận, bà ta không muốn con trai mình rơi vào lưới tình để rồi bỏ tất cả mọi thứ mà bà ta dấp tâm thực hiện. Thay vì cho hai chị em họ gặp nhau bà ta lại cho hai người chém giết lẫn nhau, để cuối cùng chỉ còn lại một người duy nhất. Bà ta muốn chọn ra người tàn độc nhất, không nương tình nhất. Cái kết mà bà ta muốn thấy nhất đó chính là nét mặt đầy ân hận, oán thù khi nhận ra được người con gái mà mình vừa giết lại chính là người "Chị", "Em" thất lạc bất lâu nay của mình. Lúc đó trong người cô ta chỉ còn thù hận, bà ta sẽ nhân cơ hội đó khiến cô ta trở thành thuộc hạ duy nhất của mình. Nếu người chết là Cherry thì càng tốt, ít ra con bé Jody cũng không làm con trai bà ta suy nghĩ tới. Nếu người chết là Jody thì bà ta lại phải mắt nhấm mắt mở nhìn con trai mình mê muội. Minda thừa biết mình không thể ngăn cảng JB, vì thế bà ta cứ mặt cho ông trời quyết định vậy. Một trong hai người nhất định có người phải chết, bà ta chỉ cần ngồi im thưởng thức vở kịch máu mà do chính bản thân mình làm đạo diễn mà thôi. Đây là một mệnh lệnh hết sức nguy hiểm, người được cử ra để ám sát Sói Đen nhất định không phải là hạng tầm thường. Hàng loạt ý nghĩ trong đầu chúng khiến cô thấy mọi thứ đều đã được sắp đặt trước. Bà ta muốn cô tự mình đi nạp mạng sao? Dù biết nguy hiểm đang không ngừng rình rập trước mắt nhưng Jody lại không thể làm gì hơn ngoài việc cắn răng chấp nhận, cô đã hứa với cha mẹ rằng mình sẽ sống vì thế lần này cũng vậy. Cô nhất định sẽ giữ được mạng quay về. Kìm chế cảm xúc một cách cẩn thận, giọng cười khẽ của Jody vang lên trong không gian yên lặng đến lạ thường. Cô cười không phải vì mình thật sự vui mà là cười cho sự ngu ngốc của chính bản thân mình. Giọng nói lãnh đạm vang lên, bàn tay cầm điện thoại của cô vô thức nắm chặc lại.
-Tôi biết mình phải làm gì rồi, cám ơn bà. Chủ nhân ạ. Minda cười khẽ, bà ta thừa biết cô có bộ dạng như thế nào trong lúc này.
-Được. Tôi trông cậy vào cô.
-Tạm biệt bà."Rụp"Cuộc nói chuyện giữa hai người đã kết thúc, cô đứng lên tiến về phía chiếc gương lớn. Hình bóng người con gái với gương mặt nhợt nhạt đang hiện trong đó, cô không còn nhận ra chính bản thân mình nữa. Đôi mắt thâm quần, đôi môi tái nhợt. Sự mệt mỏi in hằng trên đó."Minda à! Tuy bà có ơn cứu cái mạng này của tôi, nhưng bà đã hết thời hạn sử dụng nó. Bà không còn cái quyền cướp nó đi"
"Hahahaha"Jody ngửa cổ lên cười lớn, ánh mắt tàn độc. Hai tay nắm chặc lại, những đường gân xanh không ngừng nổi lên trên cổ trông thật đáng sợ. Giờ đây cô bỗng nhiên biến thành người khác, một nữ ma đầu thật sự. Cánh cửa màu đen che khuất đi gương mặt xinh đẹp của người con gái ngồi bên trong đó, ánh mắt sắc bén lạnh lùng quét qua trên từng con số và chữ viết hiện lên trên màn hình vi tính. Bàn tay nhanh nhẹn đánh những dãi số mật mã bí ẩn, bên cạnh chiếc bàn học xinh xắn là ly cà phê còn nghi ngút hương khói nồng. Khung cảnh bên ngoài cũng thêm phần u ám, dường như người con gái này có một sứ ảnh hưởng rất lớn, mỗi khi tâm trạng cô vui vẻ thì mọi vật xung quanh cũng trở nên xanh tươi, không khí cũng trong lành hơn rất nhiều. Đó chỉ là suy nghĩ của một người hoàn toàn không biết nguyên nhân thật sự của việc đó, chỉ duy nhất mình cô biết vì sao xung quanh mình lại có sự khác lạ như thế. Bình thường tâm trạng vui vẻ Cherry sẽ không ngần ngại và chần chừ mà đi cầm bình nước tưới những cành hoa đang hé nở. không khí xung quanh cũng lập tức trở nên thoáng mát hơn nhờ sự tiết ra từ các cành hoa. Còn những ngày tâm trạng Cherry không được tốt cô chẳng buồn đi cầm bình nước để tưới hoa, mặc cho nó ngày càng héo tàn theo những tia nắng mặt trời chiếu thẳng xuống. không khí cũng bị liên lụy theo, chúng cũng trở nên khó chịu và làm cho chúng ta cảm thấy ngột ngạt một cách kì lạ. Gương mặt đang tập trung của cô bây giờ hoàn tàn khác với gương mặt đáng yêu khi lên lớp hằng ngày, cứ như hai người hoàn toàn xa lạ không phải là một. Ánh mắt và mọi cử chỉ của cô hiện tại đều làm cho người khác cảm thấy có một cái gì đó e dè, không dám tiếp xúc với cô. Bởi vì cô là người luôn đem công việc của mình lên hàng đầu, cô có thể chăm chú tập trung về một vấn đề gì đó suốt mấy giờ đồng hồ mà không cần nghĩ ngơi."Vù….. Vù"Làn gió bên ngoài khung cửa sổ không ngừng thổi mạnh làm mái tóc dài của cô bay phất phới một cách bay bỗng, bàn tay trắng nõn nà đưa lên vén mái tóc vướng lại trên má ra sau bên tai. Khung cảnh này làm người khác không khỏi xao xuyến lòng mình."Cốc cốc"Bên ngoài bỗng nhiên vang lê tiếng gõ cửa, bây giờ cô chỉ sống có một mình trong nhà hoàn toàn không có người nào khác. Ai là người gõ cửa Cherry tự có thể đoán ra được, nếu không phải là người đàn ông đó thì không còn ai khác mà giờ này đi đến làm phiền cô. Khẽ ngước lên nhìn chằm chằm vào cánh cửa không ngừng phát ra âm thanh "Cộc cộc" một cách kiên nhẫn. Hắn có thể dư sức phá bỏ cánh cửa đó để đường đường chính chính bước chân vào phòng cô, mỉm cười quái dị nhìn cô. Hà tất gì phải làm những trò kì lạ như thế, cô thầm giễu cợt chính bản thân mình. Tại sao cô lại có một cảm giác như thế chứ, mỗi lần biết hắn đang bên cạnh mình lòng cô lại cảm nhận được một cái gì đó rất gần, rất thân thiết. Cứ như hắn là một người quen biết của cô vậy, thậm chí còn rất thân nữa. Bởi cái cảm giác đó không phải bắt đầu từ lúc hắn vào nhà cô ở mà là bắt đầu từ lúc cô mới gặp hắn ngoài đường. Lúc đó cô cũng có cảm giác như thế này, nhưng cô chỉ nghĩ rằng mình nhất thời có chút kì lạ trong người thôi. Nhưng không ngờ cái kì lạ đó cứ mãi bám theo cô. Cảm thấy âm thanh đó thật chướng tai Cherry không chịu được nữa đánh cất tiếng chịu thua.
-Vào đi."Cạch"Người đàn ông mặt dày bên ngoài bước chân vào trong phòng, trên môi hắn ta khẽ hiện lên tia cười. Thì ra đối phó với cô cũng rất đơn giản, chỉ cần cứng đầu và lì một chút xíu mà thôi. Cũng đã lâu rồi hắn không gặp cô nên đâm ra hơi nhớ nhớ nên mới ngạo mạn đi về đây, từ lúc đứng ngoài cửa xem ra cô đã biết là hắn rồi. Cherry khẽ liếc nhìn hắn, người đàn ông này quả thật rất đáng ghét. Chuyện lần trước hắn ngang nhiên đi vào phòng cô lúc nữa đêm, không ngừng hôn hít khắp người cô, cô còn chưa tìm hắn tính sổ thì hắn đã tự nộp mạng đến đây rồi. Nhưng khi nhìn xuống bàn tay đang cầm ly nữa nóng của hắn cô lập tức quên ngay những lời định nói ra. Hắn đến đây không phải chỉ đem sữa cho cô thôi đó chứ. Hắn đi lại bàn làm việc của cô, khẽ đặt ly sữa nóng xuống bàn. Nhìn cô mỉm cười, không hiểu vì sao khi đường đường chính chính nhìn cô như thế mà không cần phải lén lút ngoài cửa sổ làm hắn vô cùng dễ chịu. Mỗi ngày hắn đều đến đây, ngắm gương mặt đang ngủ say của cô. Nhưng đêm nay khi đứng bên ngoài nhìn cô miệt mài như thế hắn không đành lòng, dù là một người máu lạnh vô tình nhưng đứng trước mặt người con gái mình yêu thì không thể nào kìm chế nổi lòng mình. Hắn muốn vào đây, đem cho cô một ly nữa thơm ngon lót dạ. Dù biết những điều mình làm sẽ khiến cô nghi ngờ, nhưng hắn không thể làm gì hơn ngoài một chuyện nhỏ như thế.
-Uống chút sữa đi, đừng cứ mãi chăm chú vào máy tính như thế. Bàn tay nhanh nhẹn của hắn đưa lên nút tắt màn hình, những hình ảnh bên trên đang phát sáng bỗng chóc tối lại. Hắn vờ như không biết cô đang làm gì, dù sao hai người hiện tại chưa phải cùng chung một con thuyền. Nếu để cô nghi ngờ thân phận của hắn thì hoàn toàn chỉ có hại cho hai bên mà thôi, nhìn vào sắc mặt không mấy tốt của cô cho thấy những thông tin cô đang tìm có thể rất quan trọng, để người ngoài như hắn biết thì không hay chút nào. Cô nhìn hắn, giọng nói lạnh lùng.
-Tại sao anh lại đến đây, đêm trước chưa đủ sao? Cô là người con gái vô cùng thẳng thắng, những gì người đàn ông xấu xa này làm với cô, cô không ngại nói ra một thể với hắn. Nhìn gương mặt đầy bỡn cợt đó cô hận không thể xé nát nó ra, xem rốt cuộc bên trong có đến bao nhiêu lớp da. Hắn khẽ cười, đưa tay lên sờ vào đôi môi mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!