Chương 9: (Vô Đề)

Saron nhặt nhạnh những vòn hoa anh đào rơi vươn vãi dưới nền đất sau hoa viên của trường.

Nó ghét hoa

-đó là điều ai quen nó đều biết

-nhưng nó lại có cảm tình với anh đào. Không hiểu tại sao. Một mớ kí ức rỗng tuếch lại bỗng chốc ùa về, đứt gãy trong nó khi cảm nhận hương hoa anh đào trong mổi lúc.

Cùng lúc, 1 chàng trai với dáng vẻ bất cần bước đến lấy chiếc ghitear của mình đi, lướt qua trước mặt cô gái rồi khẽ khựng lại

-"Cậu cũng thích chổ này sao?"

-chàng trái ấy cất giọng hỏi

chất giọng nam trầm ấm, dịu dàng vang lên khác hẳn với dáng vẻ bên ngoài

Mái tóc màu pha lê bất cần

-ánh mắt buồn rười rười màu xám tro lạnh lẽo.

Cậu ấy rất đẹp, ánh mắt buồn nhưng tình tứ và gợi cảm, dáng vẻ cô độc càng có hấp lực với phái nữ hơn khi biết cậu ta còn độc thân

Nó cụp mắt xuống nhành anh đào mà không đáp lời cậu

-"Cậu có nghe tôi nói không đấy?"

-Chàng trai kiên nhẫn nhắc lại

-"Đây là nơi cấm?"

-Nó hỏi

Cậu ta có vẻ khá ngạc nhiên, nhưng rồi cũng vui vẻ đáp

-"Ồ.. không.. tại.. tôi thấy.. ít người ra vào đây lắm."

Nó không trả lời, lẳng lặng đứng dậy, phủi cánh hoa khỏi vai áo rồi sải bước.

Cậu trai trẻ vội vàng chạy theo, cười tươi khoe chiếc răng khểnh đẹp chết người

-"Cậu lạnh lùng thế?"

Nó ngước mắt lên nhìn cậu ấy, hai cặp mắt chạm nhau khiến chàng trai bối rồi

-"Mắt của cậu...."

-"đừng làm phiền tôi.!"

-Nó cướp lời cậu ta

Nhưng rồi, chàng bạch mã ấy cũng lấy lại phong độ..

-"Cậu thú vị lắm. Chào nhé.. Tôi tên Diệp Thanh Phong

-Nike

-nhớ nhé.. Chúng ta sẽ lại gặp lại nhau thôi!"

-Chàng trai nói rồi phẩy phẩy tay chào tạm biệt

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!