Chương 8: (Vô Đề)

Saron đảo mắt một vòng chung quanh căn phòng rộng màu nâu đáng sợ lạnh lẽo của mình, hình như đã có ai vào thì phải? Nó bước đến bên lọ hoa tulip trên bàn: Đã có ai đó cắm sẵn! Nó tiến đến chiếc giường: Grap và bao gối đều được trải mới:, Rồi đặt chân về phía cửa sổ: Màn đã được thắt một cách kĩ lưỡng!

-" Labez?"

-nó gọi to

Từ phía ngoài,1 chàng trai có mái tóc màu nâu mị hoặc, chiếc mũi thanh tú cao vút như túi mật treo nghiêm nghị bước vào cuối nhẹ đầu

-"Cô chủ cần gì ạ?"

Nó đão mắt chung quanh như tỏ rõ sự thắc mắc

-"Ai đã vào phòng?"

Labez dửng dưng một lúc lâu rồi gật gù

-"Có lẽ là ông chủ!"

Nó nhìn chung quanh, cách bài trí cực quen thuộc và đúng với sở thích trong tâm tưởng của mình.

-"Cha?"

Nó lẩm bẩm rồi tiến đến lọ hoa tulip thơm ngào ngào ngắt lấy một cành vứt xuống đất

-"Cô chủ..."

-Labez nhăn mặt

-"Ngươi biết mà..."

-Nó bâng khuâng nói, rút trên đầu giường chiếc sáo trúc và chơi một bản theo điệu ball nhẹ nhàng êm ắng

Labez ngất ngây, đắm chìm trong thiên đường cổ

-"Còn không ra?"

-Mó dừng ngay khúc nhạc êm ã và chiếu tìn nhìn lạnh lẽo về phía anh

-"Dạ.. dạ thưa..."

-"Ra

-ngoài"

-Nó gằn từng chữ!

Thói quen của Saron là những thứ mà Gia Bảo cho là kì lạ đến lạ kì. Những điều khác thường khác người hầu hết tập trung ở nó

*Từ Tử San

-Saron-1 mái tóc đen tuyền, dài mượt trượt trên tấm lưng hạt dẽ cong vút miên man mà bất cứ thằng con trai nào nhìn thấy cũng không tránh khỏi sự mị hoặc đến say nồng. 1 đôi mắt khác người mà Bảo lần đầu tiên thấy

-nâu tím

-lạnh lẽo

-băng khốc..1 đôi môi mọng nhỏ nhắn yêu kiều mà không bao giờ cười một cách đúng nghĩa

-nhếch môi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!